Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu.
16 October, 2006
04 October, 2006
Hậu Ice-cream

Chầu kem này diễn ra vào ngày 22/09/06, lúc break line 6 của cả bọn chúng tôi. Bạn Linh đã yêu cầu bạn Tuấn “xinh xinh” thực hiện lời hứa với các bạn là “chầu kem McDonald” với lý do bạn Tuấn đã thua bạn Linh đó! Bởi vậy bạn Linh ăn kem trong mùi vị chiến thắng. Cực ngon các bạn à! Ngày đẹp trời hôm ấy, các bạn đều nhường nhịn bạn “xinh xinh” để bạn ấy dẫn đi ăn kem đấy.
Ghi chú:
Bạn Tuấn “xinh xinh” không phải là hi-fi đâu nhé! Cái tên ấy có nguồn gốc rất hay. Lúc đầu, Tuấn luôn tự nhận mình là Tuấn “đẹp dzai” và dạy cho các bạn Chinese gọi như vậy. Nhưng Linh thấy không hợp tí nào nên đã đổi lại là Tuấn “xinh xinh” cho các bạn Chinese dễ phát âm mà lại giúp cho bạn Tuấn bớt tự tin một chút!
Blog này được thực hiện nhờ bạn Linh (phần hình ảnh và ideal) và bạn Tuấn với chầu kem McDonald - 50 cents per corn. Tuy nhiên chưa được sự đồng ý của bạn “xinh xinh” khi tiết lộ cái tên ấy cho các bạn cùng đọc.
02 October, 2006
Tết Trung Thu

Nhìn cái lồng đèn bé bé xinh xinh của mấy đứa bé đi cùng ba mẹ, làm mình nhớ nhà quá đổi. Nhớ lắm ngày còn ở Việt Nam. Năm nào tết trung thu đến mình đều ở nhà chờ nhận bánh của bạn bè ba mẹ đem đến biếu. Rồi ngày nào cũng hồi hộp mở ra đếm bánh, phân loại rồi chia phần với chị. Đến rằm thì háo hức đợi mẹ cúng xong, giành bánh với nhau ăn, mặc dù ăn 1 góc tư là đã chịu hết nổi. Sau đó xách lồng đèn được cho (đúng hơn là đi xin) ra rủ bọn con nít trong xóm chơi đốt đèn, rồi nấu chảy sáp đèn cầy để hôm sau được chơi tiếp mà không phải tốn tiền mua thêm đèn cầy mới.
Rồi lại nhớ lắm thửơ xa xưa, khi còn bé xíu. Lúc đó bánh chỉ đủ để cúng chứ có nhiều như bây giờ để mà ngồi chia đâu. Lúc nào mình cũng đựơc chị chia phần nhiều vì nhỏ nhất. Sau đó chia lại cho chị vì ăn không nổi. Cả nhà cùng nhau cầu cho cúp điện để được đốt lồng đèn rước trăng.
Nhớ lắm bộ lồng đèn sữa bò ba làm cho 3 chị em. Mình bé nhất nên được cái đẹp nhất. Mình nhớ mãi cái lồng đèn ấy. Ba làm thành xe đẩy cho mình vì sợ mình bị phỏng. Tối đêm trung thu là cả nhà tắt hết điện cho đám con nít rước đèn vòng vòng trong nhà. Vui lắm, có 3 đứa thôi nhưng hát bể cả nhà, tốn hết cả nắm đèn cầy để đốt.
Rồi những thay đổi lần lượt xuất hiện theo thời gian. Không còn sống chung với nhau. Ba cũng không còn thời gian làm lồng đèn cho 3 đứa nữa. Những chiếc lồng đèn giấy được chị xin về mỗi năm cho chơi. Nhưng cũng chẳng còn màn giành bánh và rước đèn như trước. Thay vào đó là những đêm trung thu lặng lẽ cùng cả nhà ăn bánh, rồi ra đường rủ đám nhóc trong xóm cùng chơi.
Càng lớn, bạn bè càng đông, tính cách càng thay đổi. Nhưng thói quen chơi lồng đèn vẫn vậy. Bọn bạn rủ đi chơi trong ngày ấy mình đều từ chối vì muốn được đốt đèn cùng lũ nhóc trong xóm.
Năm trước, mình đón trung thu cùng với bé Đậu. Không còn ai xin lồng đèn cho chơi nữa. còn lũ nhóc trong xóm thì xài lồng đèn điện tử hết trơn, chẳng còn đứa nào thèm nhờ vả “chị Ba đốt đèn cầy cho em đi”. “đèn cầy em tắt rồi, thay cho em đi” hay “chị có đèn chưa? Em cho chị mượn đèn cầy”.
Năm đầu tiên xa nhà, rất xa. Mình không được đón Tết trung thu cùng gia đình. Không còn được thưởng thức món bánh trung thu đặc biệt mà hằng năm mẹ vẫn thường mua riêng cho mình 2 cái, nhân mè đen không trứng.
Tết trung thu tại Australia náo nhiệt lắm. không khí không lặng lẽ riêng rẻ từng nhà. Mọi người đều đổ xô ra shopping centre để tham gia, vui chơi. Có chút gì đó khác lạ, không giống cũng không khác với phong tục cổ truyền của quê hương. Nhưng cũng không mấy hào hứng lắm vì trung thu chẳng ra trung thu. Không có lồng đèn, không có bọn trẻ hét ầm lên rủ nhau đốt đèn ca hát. Không còn cảnh xin bánh rồi rượt đuổi nhau chí choé để giành lấy 1 góc tư.
Tết trung thu ở đây vừa lạ vừa vui. Mọi người đổ nhau ra chơi đến tận khuya. Không vui chơi gì khác ngoài tập hợp nhau. Họ có cả sân khấu ngoài trời, phục vụ ca nhạc và bắn pháo bông. Màn này là mình sợ nhất.
Ở đây pháo bông là màn trình diễn thường xuyên nhất trong các ngày lễ lớn. Họ bắn nhiều lắm, đẹp lắm. Rất nhiều hình nghộ nghĩnh, không giống với 1 kiểu bông tròn như Việt Nam đâu. Nhưng họ bắn rất gần, làm cho tiếng nổ lẫn tia lửa rất sát với người xem. Đây là lần thứ 2 mình xem, nhưng rất sợ. cứ trùm nón, bịt mắt kính mít. Nhờ thằng cháu quay phim lại rồi về nhà xem thôi. Tuy nhiên, lâu lâu cũng hé mắt xem. đẹp lắm đó!
