Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu.

28 March, 2009

Entry for 28 March 2009

Đang làm bài thì suy nghĩ về sự đời và sự ng…

Suy nghĩ về nhiều chuyện lắm…

Chẳng biết thế nào cho đúng, biết là mọi thứ đều theo “thuyết tương đối” - thậm chí là con ng.

Nhưng vẫn ko muốn hiểu theo mặt khác của con ng và thuyết tương đối.

Tự hỏi từ ngữ giản dị hơn của nó có phải là “lợi dụng”?

Chẳng trách ai cả - chỉ trách thói đời hơi bị vô lý và có phần nào dối trá.

Trong thế gian này, đc bao nhiêu ng tốt, bao nhiêu ng xấu?

Tự hỏi thế, và tự trả lời rằng haft-haft vì biết rằng ai cũng có 2 mặt.

[đang suy nghĩ về sự ích kỉ của 1 ng - tại sao có thái độ quan tâm bản thân mình hơn ngkhác trong khi - hiển nhiên thấy rằng - sự quan trọng hóa của mình như hạt cát, còn hoàn cảnh hiện tại của ng đối diện vô cùng bi thảm???]

Hạnh phúc cả đời là thấy nụ cười luôn đồng hành với mình chứ ko fải vì nụ cười chỉ nở trên môi trong 1 khoảng khắc để rồi tan biến cùng sự ích kỉ của bản thân.

Không cần chia sẻ, nhưng cần sự lắng nghe, và hơn tất cả là nói khi cần, và rất cần sự đúng lúc.

[chuyển chủ đề]

Đang tự suy nghĩ và ví von bản thân như bà tiên cuối cùng trong “công chúa ngủ trong rừng”. Phải chăng vua và hoàng hậu ko muốn mời bà hay vì bà như 1 cái bóng mờ nhạt trong số những bà tiên? Và chính vì vậy, trong bữa tiệc của công chúa, bà đã ko có chỗ. Và sự xuất hiện bất ngờ trong bữa tiệc đã làm cho mọi ng ko vui – và ai cũng cố gắng khỏa lấp đi sự ko vui của mình bằng cách lấp liếm với 1 lí do vô cùng đơn giản – “Quên”. Và sau đó…

Ko muốn nói típ, mắc công thành ng ích kỉ. Nhưng mình hiểu sự có mặt ko đúng lúc sẽ gây ra sự khó chịu cho ngkhác và cả bản thân.

Cố gắng ko như bà tiên – ko tranh đua thiệt hơn - chỉ cần mình vẫn là mình…

25 March, 2009

Entry for 25 March 2009

Sáng thức dậy nhận đc 1 sms, thấy thật vui, thật ấm lòng và hạnh phúc lắm!

Ng với ng ngoài cái gọi là xã giao thì còn có cái gọi là tình cảm trong cách đối xử với nhau chứ!

Những tình cảm mình nhận được thì đợt clinical vừa rồi thật quả là rất lớn so với “số công” mình đã bỏ ra…

23 March, 2009

KONHEO STORE




KONHEO STORE

32 Đinh Tiên Hoàng Q.BT (vừa đỗ xuống cầu Bông tí sẽ thấy store)

KONHEO STORE chuyên bán các loại áo thun, đặc biệt áo thun KONHEO với textees bẳng 100% tiếng Việt. Bên cạnh đó, KONHEO STORE còn bán các loại accessories + nhận design áo cho áo hội, áo nhóm, áo lớp với giá cả phải chăng và chất lượng.

www.konheo.com (1 số mẫu bán ở tiệm ko có hình chụp trên web)

Mong các bạn ủng hộ ^___^

P/S: giảm 15% cho thành viên A12!

22 March, 2009

Entry for 22 March 2009




Tâm trạng ngay lúc này đúng là cười ra nước mắt.

Khốn khổ cho cái thân mình…

Đời mới bạc bẽo làm sao…

Có chuyện vui đó, vừa mới cười đó, thì ngay lập tức lại nghe thấy những điều mình ko nên nghe thấy.

Dù biết sự thật là phũ phàng, cay đắng lắm nhưng như vậy thì sao. Dù có tưởng tượng thì cũng ko thể nào hình dung được nó lại đến nông nổi thế…

Cả đêm trằn trọc, nói chuyện cho qua đi nổi buồn, nhưng cùng ng cùng tâm trạng và cảnh ngộ mới nghiệm ra rằng “đời là thế, phũ phàng là thế mới là thế gian”. Mà nói chi đến thế gian, chuyện ngay trong nhà - chỉ quanh quẩn chưa đầy 1 bàn tay mà còn rắc rối tới thế.

Thiết nghĩ nếu hoán đổi vị trí – ngta có suy nghĩ và rơi nước mắt như mình ko? Còn mình có nhẫn tâm đến vậy ko? Chưa bít nữa nhưng trước mắt vẫn là hiện tại – present – món quà quá lớn để có thể mở ra…

Có thật mọi thứ điều tàn nhẫn đến như vậy ko? Thấy thất vọng và mất niềm tin vào chính cái gọi là lòng tin mà mình đã xây nên - chỉ vừa mới sụp đổ trong vài tiếng thôi.

Tại sao con ngta lại có thể sống theo cái cách như vậy nhỉ? Tại sao ngta có thể gắn cho mình 1 bộ mặt quá hoàn hảo như vậy nhỉ?

Nhỏ hỏi: “méc ko bà?” – méc làm gì chứ nhỏ? Méc để fải thêm 1 ng phải bị sụp đổ về cái niềm tin đã đặt để trong cả hơn 30 năm trời sao? Mà ngđó nhỏ biết là ai ko? Là mẹ chị đó! Dù có nhẫn tâm, ngu ngốc hay khờ dại đến thế nào thì chị cũng ko muốn mẹ buồn đâu!

Thôi thì cứ để mọi việc cứ thế mà trôi qua. Dù lòng mình đã bị rạn nứt nhưng vẫn cố gắng. Dù mọi chuyện đã ko thể thay đổi sau vài tiếng trước - đến tận bây giờ hay về sau đi chăng nữa. Thì mình vẫn phải biết – dù trong đó là sự khinh khi, ghét bỏ và giả tạo đến đâu - lấy đó làm bài học và phải đối xử như chưa từng có gì xảy ra.

Nhưng thiết nghĩ ngta cũng biết rằng “bát nước đổ đi ko bao giờ hốt lại cho đầy” và lòng tin của mình cũng vậy. Mai sau, có ai đó trách rằng mình vô ơn, bạc nghĩa thì cũng đành chịu - nhưng khó mà làm khác hơn với cái sự ích kỉ nhỏ nhen của mỗi con người – dù đó là bản chất hay gì đi chăng nữa…

NHỚ NHÉ!

21 March, 2009

Entry for 21 March 2009

Chỉ một chút những viên đá nhỏ có thể tạo thành một hòn núi
Thêm một chút bước chân có thể đạt đến ngàn dặm.
Một chút hành động bao dung của tình yêu thương có thể cho thế giới những nụ cười tươi tắn.
Một chút lời an ủi có thể làm dịu bớt những nỗi đau.
Một chút ân cần có thể giúp bạn mình khô nước mắt.
Một chút ánh sáng từ ngọn nến đủ làm cho đêm không tối tăm.
Thêm một chút ký ức có thể hữu ích cho tương lai.
Một chút ước mơ cháy bỏng có thể là khởi điểm của thành công.
Và thêm một chút khát vọng có thể tìm thấy chiến thắng.

15 March, 2009

Entry for 15 March 2009

1 ngày mới, 1 tuần mới sẽ bắt đầu… vài tiếng nữa thôi!

1 weekends dài để suy nghĩ về nhiều thứ - mọi chuyện vẫn đan xen buồn vui lẫn lộn…

Sắp hết đợt clinical trong vui vẻ - trừ cái sự cố Friday 13th

Còn 2 tuần nữa là due cho 3 cái assignments…

Rồi sẽ hết 1 semester - rồi sẽ đến 1 semester nữa - rồi sẽ …

Biết có vượt qua thành công ko? Nhiều lần may mắn, nhiều lần trầy trụa, nhiều lần tưởng chừng như sụp đổ hoàn toàn!

Ko biết suy nghĩ chuyện gì mà cứ vớ va vớ vẫn suốt cả tháng nay! Chỉ biết mình đang cố tạo ra sự bận rộn cho chính mình để nhấn chìm những thứ phức tạp xung quanh mình! Liệu có thành công?

Cố lên, cố lên thôi! Tương lai đang chờ mình phía trước mà! Phải tin tưởng vào bản thân rằng mình sẽ vượt qua được tất cả!

Còn nhiều kì vọng và hòai bảo trong tương lai lắm! Phải cố gắng thực hiện cho bằng được. Cái gì chưa có fải cố gắng có, cái gì chưa thành fải lặp lại cho thành! Mình tin rằng trời sẽ ko fụ lòng mình! Và mình tin vào “cần cù bù thông minh”

CỐ LÊN NÀO! MỌI THỨ VẪN ĐANG Ở PHÍA TRƯỚC!

08 March, 2009

Entry for 08 March 2009

Tâm trạng sao sao í… ko vui, cũng ko buồn… chỉ thấy miên man, xa xăm lắm!

Đã chọn con đường để đi, nhưng sao đôi lúc lại chạnh lòng…

Cuộc sống đôi lúc cũng quá fức tạp, fức tạp đến mức thấy mọi thứ xung quanh sao mà trơ trẽn, ích kỉ và vô tâm!

Chỉ vì 1 chút buồn nông nổi mình lại làm cho mẹ buồn rồi!

Ko biết sao bây giờ, chán quá đi thôi! Cũng còn fải bước tiếp, rồi đi chầm chậm như sên, rồi sẽ tiến được xa hơn với hi vọng “ những bước chậm mà chắc!”

Thôi, ko suy nghĩ nữa, stress out cũng ko giải quyết được gì! Cố gắng đứng vững và vượt qua mọi trở ngại trước mắt!

01 March, 2009

Entry for 01 March 2009

tối 8 liên tục gần 3h đồng hồ, với 1 thằng bạn cùng tâm trạng “NHỚ NHÀ”…

than thân trách phận cho cái số DU HỌC SINH…

nhiều lúc thấy mình shến cùng cực, tám đủ thứ trên đời, rồi ngồi thừ ra 1 chỗ mà khóc…

đâu fải mỗi 1 mình mình buồn, còn nhiều người giống mình mà!

Nhưng sao vẫn thấy buồn, thấy nhớ nhà kinh khủng, và sau đó là khóc…

nhớ ba mẹ, nhớ đủ thứ, nhớ từ chuyện vui đến chuyện buồn, nhớ những ngày vất vả nhưng đầy ắp tình thương và những nụ cừơi hạnh phúc…

giữa mùa hè mà sao thấy LẠNH LÒNG kinh khủng…

đi tiệc về, cảm thấy sao sao á…

cũng thiệp mời, cũng bỏ bao thơ chứ có ké ai tẹo mà, mà sao…

thấy rõ rệt cái sự PHÂN BIỆT nhỉ?

Ko fải là suy nghĩ quá, nhưng sự thật là vậy?

Ko lẽ vì mình ko SANG bằng ngta? Ko lẽ vì cái thân fận của 1 đứa DU HỌC khác với những người CITIZENS.

chẳng quan tâm, nhưng ghét nhất cái ánh mắt khinh miệt đó!

nhiều lúc muốn NỔ TUNG để đi theo CHÍNH MÌNH, làm những gì mình cho là đúng và bất chấp cái LỜI MỈA MAI kia, và nhiều khi còn NGÔNG NGHÊNH TỰ Ý nữa chứ!

Thèm được ở NHÀ, thèm được làm đủ thứ trong CĂN NHÀ – mà nơi đây chỉ là 1 cái Ổ ko hơn ko kém!