Hôm nay không bình thường như mọi ngày. Vì hôm nay là ngày mình tròn 2o tuổi. Vui quá đi thôi!
Bắt đầu tuổi mới với những quà tặng thật đặc biệt. Năm nay, sinh nhật quan trọng vậy mà không quà, không bánh, không thiệp chúc mừng. Nhưng nó không theo form như những năm trước, bạn bè cũng ít đứa còn nhớ. Ấy vậy mà có những đứa bạn chưa từng biết mặt, thậm chí biết tên cũng gửi lời chúc mừng. Ý nghĩa lắm chứ! Chỉ một message chúc mừng, một tin nhắn hay comment trên blog cũng thấy vui vui và ý nghĩa sao đó!
Cám ơn các bạn đã chia sẻ niềm vui cũng như nổi buồn khi bước qua tuổi mới của Linh. Mà cũng không quên trách những người không thèm nhớ mà chúc đâu đó!
Quà tặng lớn nhất năm nay là “chuyến đi biển chèo xuồng” vui ơi là vui của mình. Hà hà. Hôm nay mình chơi quần short áo thun mà không có áo khoác (vì cứ nghĩ trời mùa hè nắng chói chang!). Thế nhưng hôm nay trời âm u và đầy gió không thể tả. Làm ra biển lạnh như giữa mùa đông.
Đặc biệt là màn chèo xuồng. So cool, lần đầu tiên được leo lên xuồng và cầm mái chèo đó nha! Thú vị phải biết. Vui không thể tả vì có biết điều khiển đâu. Đồng chèo với mình có anh và chở thêm chị cùng với thằng nhóc nhỏ. Chèo ra giữa sông hăng hái biết bao. Sức gió cùng tinh thần phơi phới. Chúng tôi vượt qua đám rong rêu không mấy khó khăn để chèo ra khúc giữa của sông. Đến khi quay về mới gặp rắc rối.
Mèn ơi, không biết làm sao để “quay đầu là bờ”. Cứ cố chèo, càng chèo nó càng tiến tới bờ bên kia mới chết chứ! Loay hoay mãi anh mình mới tìm được cách quay đầu xuồng. May quá, quay được. Ơn trời! Thế là lại hăng hái chèo vô. Nhưng hỡi ôi, ngược gió. Chèo đừ tay mà cứ như đang thả cho xuôi theo con nước mới khổ chứ! Đã vậy gặp cái tay đang ê ẩm, phê muốn chết luôn. Nhưng lúc đó tinh thần tràn đầy. Thế là anh mình cất giọng hò như dân quê thứ thiệt, nghe hay hết biết. Rồi cả hai cùng đồng thanh “ gió lên rồi căng buồm cho khoái…” nữa chứ.
Đến một lúc thấy xuồng chẳng đi được tới đâu, phê quá. Thế là bắt đầu hụt hẫng và sợ bị chìm, vì chẳng ai biết bơi mà trong lúc trời gió ù ù, lạnh muốn chết. Anh mình quyết định tự chèo một mình. Linh cũng không còn đủ can đảm để tin vào “tay chèo” của bản thân nữa nên đành bỏ cuộc. Lát sau, quay trở lại đám rong rêu. Lúc này thì đỡ rồi vì đã bớt gió. Thế là Linh chèo tiếp. Hà hà, cuối cùng cũng cập bến an toàn.
Nhưng đau thương làm sao, leo lên không được bến vì cười nhiều quá bủn rủn tay chân, hết sức để lên. Đấu tranh dữ lắm mới lên được bờ. Kết quả là trầy đầu gối. Mất hết vài Cc máu. Hu hu. Nhưng vui thiệt.
Thế là kết thúc một ngày mừng tuổi mới. Vui vẻ và độc đáo làm sao! Thế nhưng mình vẫn còn một niềm mong muốn chưa thực hiện được đó là 1 công việc. Hi vọng quà tặng của ông trời dành riêng cho mình là 1 job vào thứ hai tuần này. Như vậy thì hạnh phúc và toàn vẹn biết bao!!!
Qua đây cũng thành thật cáo lỗi cùng bạn bè group Taylors. Vì kế hoạch câu cá bị cancel trong giờ phút chót. Bởi vậy, làm mình lỡ cancel kế hoạch birthday cùng các bạn hôm thứ bảy. Thiệt là … thông cảm cho mình nhé! Bạn bè mà ha!!!
Linh sẽ thật cố gắng để tham gia vào tiệc chia tay hay họp mặt gì đó của “Khánh Khánh cô nương” vào thứ ba tuần này. Và sẽ trổ tài làm món gà chiên cho các bạn thưởng thức. Để dẹp đi những tư tưởng sai lầm của các bạn về tài nấu nướng của Linh. Chờ xem nhé!!!

