Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu.

21 October, 2007

Entry for 21 October 2007

Hoa cúc

Có thay đổi gì không cái màu hoa ấy
Mùa hạ qua rồi lại đến mùa thu
Thời gian đi màu hoa cũ về đâu
Nay trở lại vẫn còn như mới mẻ

Bao mùa thu hoa vẫn vàng như thế
Chỉ em là đã khác với em xưa
Nắng nhạt vàng, ngày đã quá trưa
Nào đâu những biển chờ nơi cuối đất

Bao ngày tháng đi về trên mái tóc
Chỉ em là đã khác với em thôi
Nhưng màu hoa đâu dễ quên nguôi
Thành phố ngợp ngày nao chiều gió dậy
Gương mặt ấy lời yêu thuở ấy
Màu hoa vàng vẫn cháy ở trong em.

Xuân Quỳnh

Con Gái Tuổi Dần

Con gái tuổi dần

- Bùi Chí Vinh-

Năm tới sẽ là năm con cọp
Tuổi bé trùng năm mới động trời
Nếu muốn làm tim anh hồi hộp
Bé gầm lên một tiếng "Anh ơi!"

Sử sách đã nhắc nhiều đến bé
Hết sát phu rồi đến bỏ chồng
Anh thì gọi đó là "Bà Kẹ"
Mới nhìn, đã nuốt chửng đàn ông

Vái trời ai cũng xa lánh bé
Chỉ riêng anh tan cửa nát nhà
Anh chết sớm không hề nuối tiếc
Miễn là móng vuốt có mùi hoa

Mà anh lại cầm tinh con ngựa [tân dậu - em bảo tôi sửa lại]
Thoát sao qua con gái tuổi Dần
Giả đò vồ thật anh lần nữa
Để tình run rẩy hết hai chân

18 October, 2007

Những cái lợi khi...chưa yêu




Khi thấy bạn bè xung quanh ai cũng có đôi có cặp, thay vì cảm thấy buồn tủi, bạn hãy vui lên. Bởi lẽ bạn sẽ phát hiện ra nhiều thứ mà bạn sẽ không có nếu cặp đôi với một ai đấy.

1. Tập trung cho việc học

Đây là điểm quan trọng khi bạn còn ngồi trong ghế nhà trường, bạn phải đặt nhiệm vụ là học lên trên mọi thứ khác. Do đó nếu có tình yêu, nó sẽ chi phối bạn một vài thứ.

Nếu bạn không có người yêu, bạn sẽ không phải ngồi thơ thẩn trong lớp học nghĩ xem giờ này người ta đang làm gì, không phải ngồi vắt óc để nghĩ câu xin lỗi nếu người đó đang giận bạn. Và khi bạn dành hết thời gian cho việc làm bài tập ở nhà hay đi học thêm và học nhóm, sẽ không có ai phàn nàn rằng: "Sao ấy chẳng chịu dành thời gian bên tớ nhiều hơn?"

2. Tự đưa ra quyết định cho mình

Muốn cắt tóc, hay mặc một cái áo hơi "mát mẻ" một tí, bạn sẽ chẳng phải thăm dò ý kiến của ai, xem người ta có đồng ý hay không. Bạn có thể tự do làm những gì bạn thích, tự do đi đến nơi nào bạn muốn đi, và đi với ai cũng không thành vấn đề.
Bạn không phải theo một sự hướng dẫn hay ràng buộc nào bắt bạn phải nghe theo, bạn là chính bạn.

3. Có thời gian bên bạn bè nhiều hơn

Sẽ rất khó khăn nếu vào một ngày đặc biệt nào đó, Noel, Tết.. bạn bắt buộc phải chọn lựa nên đi với người yêu hay với đám bạn thân. Nếu đi với người yêu thì chắc chắn lũ bạn sẽ buồn, còn nếu bạn bỏ người yêu một mình thì người ta sẽ nghĩ bạn chẳng yêu người ta thật lòng. Thật là khó nghĩ phải không nào, tuy nhiên nếu bạn chưa có người ấy, thì bạn sẽ chẳng phải do dự gì cả, bạn có thể chơi đùa thoả thích với lũ bạn của mình, thậm chí có thể đi qua đếm nếu bạn muốn.

Và cái tình bạn thời học sinh đó sẽ theo bạn suốt một thời gian dài cùng những kỉ niệm, còn tình yêu một khi tan vỡ, bạn sẽ thấy hối tiếc cho khoảng thời gian mình đã bỏ ra vô ích ở cái tuổi tung tăng bên bạn bè.

4. "Tán tỉnh" bất cứ ai bạn thích

Thử tưởng tượng bạn đang đi với cô bạn gái, và bạn trông thấy một cô bé nữa cực kỳ đáng iu, trong khi những thằng bạn của mình xúm xít lại làm quen, thì bạn phải đứng ở đây cùng một ánh mắt hình viên đạn "Anh mà lộn xộn thì coi chừng tui đấy!" Thật không thoải mái tý nào bạn nhỉ?

Hay khi bạn đang ngồi trong lớp học thêm với bạn trai, thì một anh bạn phía sau gửi một lá thư lên làm quen. Thay vì bạn có thể đối đáp vui nhộn và trò chuyện với anh bạn mới ấy một cách tự nhiên và.. trong sáng, thì bạn lại phải .. quăng bức thư ấy vào sọt rác theo yêu cầu của bạn trai mình.

Không có người yêu bên cạnh, bạn có thể cưa cẩm hết cô gái này đến cô gái khác, có thể đi chơi riêng với cô bạn thân nhất. Bạn có thể cười duyên với bất cứ anh chàng nào trong "tầm ngắm" của bạn, có thể ôm vai bá cổ thằng bạn thân một cách rất tự nhiên.

Thế nên bạn có thể chọn lựa, yêu hay không yêu, tự do hay ràng buộc. Nên nhớ bạn vẫn còn là một học sinh và khái niệm về "tình yêu" trong bạn còn rất mông lung, do đó hãy quý trọng bạn bè và thời gian tự do của bản thân, bạn nhé!

Thẩm Quỳnh Trân


16 October, 2007

Entry for 16 October 2007

Nghe Phật dạy về tình yêu


Trước khi bắt đầu bài thuyết pháp của mình tại Tổ Đình Trung Hậu - Vĩnh Phúc, Thiền sư Nhất Hạnh đã mời các bạn trẻ ngồi lên trên, để có thể nghe thật rõ. Ông muốn nói về tình yêu, bản chất tình yêu nhìn từ góc độ Phật giáo.

Miệng mỉm cười, ông đã kể một câu chuyện tình yêu, giản dị thôi nhưng hàm ý sâu sắc: Có một chàng trai ở vùng California - Mỹ, rất đẹp trai, học giỏi, tốt nghiệp một trường đại học nổi tiếng, có nhiều bạn gái xinh đẹp. Chàng trai sống với mẹ, người mẹ biết trong các cô gái ngưỡng mộ con mình, có một cô gái không xinh nhất, cô không trắng, không cao lắm nhưng được chàng trai đặc biệt chú ý. Ngạc nhiên, người mẹ hỏi con trai: Vì sao con lại thích cô gái ấy, cô ta đâu có gì nổi bật?Cô ấy hiểu con - chàng trai trả lời đơn giản.

Chàng trai học ngành công nghệ thông tin nhưng rất hay làm thơ. Mỗi lần chàng đọc thơ, cô gái nọ lắng nghe rất chăm chú và có những nhận xét sâu sắc, trong khi những cô gái xinh đẹp kia không để ý gì đến. Chàng trai đã chọn người yêu không vì vẻ đẹp bề ngoài, mà bởi sự lắng nghe và thấu hiểu.

“Đạo Phật cũng dạy như vậy, có hiểu mới có thương, tình yêu phải làm bằng sự hiểu biết”, Thiền sư kết luận.

Muốn thương phải hiểu

Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu.

Mỗi người có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ suốt đời.

Nhân danh tình thương, người ta làm khổ nhau. Chuyện đó vẫn thưòng xảy ra.

Được hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói” hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó.

Vậy nên, “có hiểu mới có thương” là nguyên tắc chọn người yêu, chọn chồng/vợ theo quan điểm Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng không hiểu mình sẽ làm mình khổ suốt đời. Hôn nhân có thể mở ra những con đường hoa hồng, có thể mở ra cánh cửa tù ngục. Chọn vợ, chọn chồng là một sự mạo hiểm lớn. Hãy cẩn thận, nếu không muốn chọn án tù chung thân cho cuộc đời mình.

Chọn người hiểu và thương mình - hãy nhớ - đó là nguyên tắc tìm người tri kỷ trong cuộc đời.

Bốn yếu tố của tình yêu: Từ bi hỉ xả

Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả.

“Từ” là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.

“Bi” là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.

Như vậy, “từ bi” theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi” trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần nhiều thời gian, để quan sát, để lắng nghe, để thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.

“Hỉ” là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.

“Xả” là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/ anh, em/ anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.

Này người trẻ, bạn nghĩ về tình yêu của mình đi, có “từ bi hỉ xả không”? Bạn hãy can đảm tự hỏi mình rằng “Người yêu ta có hiểu niềm vui nỗi khổ của ta không? Có quan tâm đến an vui hàng ngày của ta không? Người ấy có nâng đỡ ta trên con đường sự nghiệp không?...” Và tự hỏi lại mình, liệu bạn có đang thành thực với tình yêu của mình?! Liệu tình yêu của bạn đã đủ “từ bi hỉ xả”?!

Tình dục và tình yêu

Phật giáo quan niệm như thế nào về tình dục trong tình yêu? Không phải ngẫu nhiên mà vị thiền sư tôi được hạnh ngộ bắt đầu vấn đề này bằng cách bàn về “thân tâm” trong truyền thống văn hoá Á Đông.

Trong truyền thống văn hoá ta, thân với tâm là “nhất như”, tức là nếu ta không tôn kính thân thể người yêu thì cũng không tôn kính được tâm hồn người ấy. Yêu nhau là giữ gìn cho nhau, kính trọng nhau. Khi sự rẻ rúng xem thường xảy ra thì tình yêu đích thực không còn.

Thân thể ta cũng như tâm hồn ta. Có những nỗi niềm sâu kín trong tâm hồn, chúng ta chỉ chia sẻ với người tri kỉ. Thân thể ta cũng vậy, có những vùng thiêng liêng và riêng tư, ta không muốn ai chạm tới, ngoài người ta yêu, ta tin, ta muốn sống trọn đời, trọn kiếp.

Trong tình yêu lớn và cao quý, bất cứ lời nói và cử chỉ nào cũng phải biểu lộ sự tương kính. Người con trai phải tôn trọng người con gái mình yêu, cả thân thể lẫn tâm hồn. Người con gái biết giữ gìn, cũng là biết làm người yêu thêm tương kính, nuôi dưỡng hạnh phúc lâu dài về sau.

Bạn muốn thương yêu theo phương pháp Phật dạy chăng? Hãy hiểu, thương và tương kính người yêu của mình, cũng chính là đem hạnh phúc đến cho người và cho mình vậy!

Hằng Nguyễn

06 October, 2007

Sinh con, thiên chức hay gánh nặng?

mới đi thăm bà chị, chuẩn bị sinh em bé, thấy tội chỉ ghê...

làm con gái là fải thế à? fải lấy chồng, sinh con à?

cái cảnh "vượt cạn mồ côi một mình" làm tôi muốn khóc.

ghét thật, một mình mình đau, một mình mình chịu đựng, đau đó, khóc đó, ko ai san sẻ fụ...

lí tưởng "độc thân muôn năm" xem ra tốt hơn cho tất cả mọi người.



01 October, 2007

Entry for 01 October 2007




mai đi học lại rùi...

tự nhiên thấy buồn quá...

mà nhớ nhà là chính...

ừ, ko biết sao nhớ nhà quá...

ba nè, mẹ nè, dì nè, chị nè, mấy con mèo nữa nè...

ai ai cũng nhớ...

còn nhìu tháng nữa mới được về...



khổ nhỉ...



buồn quá nhỉ...



ừ, thíx nến "vàng, xanh, hồng" quá đi...

gia đình, gia đình...

vương vấn bước chân ra đi, ấm áp trái tim quay về...




lung linh lung linh tình mẹ tình cha...





lung linh lung linh cùng một mái nhà...



chắc tên Linh bắt đầu từ những cây nến, cây nến của gia đình...