Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu.

28 March, 2008

Entry for 28 March 2008

Sau cùng thì cái buồn cũng được đặt tên >>> lang thang.

Cả tuần qua cũng có nhiều cái thay đổi, nhưng ko biết có thích nghi đc hay ko?

1. Cà fê 1 mình. Ừ, làm quen với vị đắng, chắc cũng là vị đắng trong cuộc sống thì fải. Vị đắng làm thay đổi taste buds, vị đắng giúp cho đầu óc tỉnh táo, và vị đắng để thức tỉnh "mình đang sống".


2. Thất vọng, chán nản và có chút tuyệt vọng. Nếu như nổ lực ko thành công thì có nên tiếp tục? Bỏ đi và làm theo 1 hướng khác như từ trước đến nay mình vẫn làm, liệu có đc?


3. Mệt mỏi với mọi việc xung quanh. Ngủ ko muốn ngủ. Thức rồi lại ko muốn dậy. Nghe nhạc tới nhàm. Học ko hết chữ nhưng vẫn cứ học đều đều.


4. Mình sao thế này? Có fải hoàn cảnh tạo con người? Hay chính người này tạo nên người khác?


5. "Sống là đấu tranh". Vậy đấu tranh để sống có đc ko?


6. Biết rằng mình hạnh phúc. Hạnh phúc vì có người luôn quan tâm, yêu thương và an ủi.


7. Nhưng cũng bất hạnh vì chiến đấu đơn độc. Dù biết tình yêu xung quanh, nhưng vẫn chưa đủ nghị lực cho mình vượt qua.


8. Chai như đá và lạnh như băng có lẽ là cách sống tốt nhất cho mình sắp tới.


Clinical òi, cố gắng thôi. hãy nhìn vào những bất hạnh của "disable people" để thấy hình quá hạnh phúc. Chắc cũng là ý trời để thử thách và cho mình thêm kinh nghiệm để đối mặt với cuộc sống.

9. Cuộc sống muôn màu muôn vẻ. Nên nhớ, cầu vồng có 7 màu - đỏ, vàng, cam, lục, lam, chàm, tím. Và hình như mình đang tiến về phía của gam màu tối. Cái màu tím u buồn đáng ghét quá! Ngộp thở với không gian ở cuối nẻo cầu vồng.

20 March, 2008

Entry for 20 March 2008




Mấy hổm nay thấy tủi thân quá thề! Ko bít chiện gì đang xảy ra nữa. Thói đời lắm chuyện quá đi thôi. Sao cây mún lặng mà gió ko chịu ngừng vậy nè! Thiệc là… Càng ngày càng thấy chán với mọi thứ từ con ng đến công việc. Ko bít fải làm gì.

Nghe đâu có rằng “mất tình yêu là mất tất cả”. Ừ, mất thiệt, nhưng có chắc đó là tình yêu ko? Nơi chân trời mênh mông và cô đơn này, đó có fải là tình yêu? Mình nghĩ ko fải. Đó chẳng khác nào là trả nợ. 1 món nợ ngàn năm mà người cho vay ko fải là mình…

Cụôc sống thật sự rất khó khăn khi ta đối mặt với nó! Mà có thật mình đang đối mặt với cụôc sống ko? Mình ko bíêt chắc. Ko lẽ sống là khổ sở như vầy? 1 cuộc sống vô vị, nhàm chán và còn hơn thế nữa là sự ghen ghét lẫn nhau.

Sống có cần fải chà đạp lên nhau để sống? Sống là để canh chừng khi nào đối phương vươn vuốt ra thì mình sẽ giơ nanh mà nuốt chửng sao? Sống là fải bon chen tính toán từng chút 1 để mưu cầu cho 1 mục đích mơ hồ ko định hướng sao?

Có ai đó yêu thương để thấy được tình yêu là thế nào chưa nhỉ? Tình yêu có fải chỉ dành cho 1 người. Bản thân mình tự hào khẳng định, mình yêu nhiều hơn 1 người. Ừ, tình yêu có ý nghĩa lắm chứ! Và tình yêu lớn lao vô cùng.

Yêu là dồn nén những nổi buồn bất tận, để tạo ra 1 nụ cười rạng rỡ. Yêu là luôn vươn tới tương lai, vượt qua mọi khó khăn trước mặt mà tưởng chừng như ko thể vượt qua. Yêu là cố gắng hết sức mình để hoàn thành 1 điều gì đó cho người mình yêu được hạnh phúc. Yêu là cảm giác đau xé long khi người ta rơi lệ. Yêu là thấy vô cùng bất lực nhìn người ta hi sinh vì mình. Yêu ko mang nghĩa hi sinh nhưng nó bao hàm nhiều hành động lớn lao hơn như vậy…

Ngừơi ko biết yêu là người bóp nát trái tim người khác bằng lời nói vô tình hay cố ý, để rồi ko chỉ 1 người rơi nước mắt mà cả những trái tim có cùng nhịp đập cũng ứa ra những giọt lệ đồng tình. Người ta ác hay ko khi coi như ko có gì xảy ra. Có thể ko khi chính mình cầm dao dầy xéo vào ko chỉ 1 mà là hơn 1 con tim, để rồi sau đó cố gắng hàn gắn nó bằng những nắm muối mặn và cho vài giọt nước để tẩy trôi đi vết thương?

Vết thương ngoài da sẽ lành lặn, nhưng những vết sẹo? Liệu nó có fai mờ theo thời gian? 1 câu chuyện nói rằng “ những lời tổn thương như những cây đinh đóng vào tim người khác. Theo thời gian, đinh có thể tháo ra, nhưng những lỗ sâu của đinh tạo ra ko cách nào thay đổi được”. Ừ, hình như tim mình đang bị nhìu vết đinh cắm vào lắm thì fải. Máu từ tim vẫn bơm theo dòng tuần hoàn nuôi sống cơ thể. Và chính nó cũng truỳên đi cái cảm giác đau buốt ko thể tả từ những vết thương cho từng tế bào trong cơ thể. Như nhắc nhở rằng, ko fải 1 mình mình đau mà là cả cơ thể mình đau.

Ừ, nếu bỏ qua thì gọi là quá dễ dàng. Nhưng nếu cứ ghi nhớ thì sao? Chồng chất theo năm tháng à? Con đường vẫn còn trước mắt. Vẫn còn nhìều, nhiều lắm nhưng vết đinh đóng vào tim. Cố mà hàn gắn vết thương nhưng vết sẹo… Ko thể bắt nó tự hàn gắn. Sẹo là sẹo súôt đời. Ghi vào đó những vết sẹo ngàn năm. Để rồi mai sau, sau nữa. Xem lại nó như bài học, để rút ra nhiều hơn kinh nghiệm ở đời.

SỐNG LÀ FẢI BIẾT YÊU…

17 March, 2008

Entry for 17 March 2008


Nhân Mã (22/11- 21/12) - 2008 (MTO 1 - 25/1/2008)


Nhân Mã vốn không phải là tuýp người gắn bó với một người hay một vật thật lâu dài. Nhưng trong năm 2008 này, bạn sẽ thấy ngạc nhiên với chính mình.

Trên hết, bạn sẽ tự mình xây dựng khả năng tự kiểm soát khi liên quan đến vấn đề tiêu xài. Bố mẹ bạn không có vai trò gì trong việc thay đổi này đâu nhé. Chỉ là chính bạn học cách dùng những gì mình có một cách có trách nhiệm hơn thôi.

Gia đình

Đây là một năm chuyển tiếp. Bạn đang trong giai đoạn trưởng thành dần dần và điều này là một thử thách cho bố mẹ bạn. Nếu bố mẹ cho phép bạn có những lỗi lầm để tự học hỏi, và có nhiều tự do để học cách trở nên độc lập, mọi việc sẽ êm ấm. Mâu thuẫn và xung đột xuất hiện khi bạn hay bố mẹ quá căng thẳng. Về phần mình, bạn nên nhờ là bố mẹ lo lắng chính là lo lắng an toàn và tương lai của bạn nên đừng làm bố mẹ thêm lo lắng khi đòi hỏi tham gia những trò mạo hiểm. Nếu mọi việc trở nên hơi ầm ĩ, tháng Năm và tháng Sáu chính là thời gian hòa giải tốt nhất.

Tình yêu

Trong những tháng đầu năm 2008, một loạt những sự kiện sẽ xảy ra nhắc nhở bạn rằng sự xuất hiện của mỗi người xung quanh bạn đều có lý do và sức khỏe là tài sản cá nhân quý giá không kém gì tiền bạc hay những vật dụng khác. Điều này không có nghĩa là trong năm nay, bạn hoàn toàn không quan tâm đến tiền bạc - bạn vẫn sẽ tiếp tục kiềm tiền nhưng sẽ dễ dàng mua tặng người khác những món quà, nhất là những người bạn quan tâm thực sự. Một điều nghe rất ngạc nhiên với Nhân Mã là bạn thậm chí còn có cảm giác ổn định. Điều thú vị là, tương tự như Hổ Cáp, khi bạn nghe theo tiếng gọi của trái tim, bạn sẽ nhận ra chúng đều dẫn bạn đến với cùng một người. Bạn sẽ tìm thấy cơ hội cho chuyện tình cảm ngay cả trong những hoạt động buồn tẻ chán nản nhất, miễn là người ấy có mặt.

Nếu bạn vẫn còn đang tìm kiếm người ấy, năm nay thật là năm nhiều hứa hẹn. Hãy sẵn sàng từ giữa tháng Hai đến giữa tháng Tư. Nếu kết quả vẫn chưa có gì, bạn sẽ có thêm một cơ hội tuyệt vời vào đầu mùa hè và một cơ hội nữa vào giữa cuối tháng Mười một.

Khỏe đẹp

Trong năm 2008 này, Nhân Mã có vẻ tràn ngập trong những thông tin “hành lang” cũng như từ những nguồn xác đáng. Bạn phải thừa nhận là bạn không phân biệt được tốt giữa những thông tin này cái nào đáng tin cậy hơn. Bạn gần như cứ tiếp nhận tất cả như nhau. Những người bạn sẽ gặp trong năm 2008 đòi hỏi bạn có cách suy nghĩ rõ ràng và thẳng thắn hơn — nếu bạn không chuẩn bị và rà soát lại những thông tin bạn tiếp nhận, họ sẽ vạch trần bạn nhanh chóng.

Những người thuộc cung Nhân Mã sẽ bị ốm đúng nghĩa nếu thiếu luyện tập thể dục thể thao. Điều này đòi hỏi bạn có một ít lưu ý nhất là khi thời khóa biểu năm nay có vẻ rất bận rộn. Tuy nhiên, có một điều thú vị mà bạn không để ý, chỉ cần hít thở sâu cũng có thể là một bài tập thể dục tốt. Ngôi sao cung này cho thấy bạn hay thở ngắn và như thế dễ kiệt sức hơn. Vì vậy, hãy thử suy nghĩ đến việc tìm hiểu một môn thể thao có thể giúp bạn học cách hít thở chậm và sâu hơn như yoga chẳng hạn.

Bom xì trét

2008 là năm bạn học được sức mạnh của im lặng. Bạn nhận ra, quả thật, “Im lặng là vàng”. Im lặng sẽ không làm bạn suy nghĩ khác đi, mà ngược lại. Vì thế, châm ngôn năm nay cho bạn chính là “Những suy nghĩ lớn lao bắt nguồn trong im lặng.” Bạn sẽ thấy làm theo châm ngôn này không dễ dàng đâu, như bạn đã thử trong những năm trước. Và bạn cần thêm chút ý chí. Đừng để cơn giận hay nỗi bực dọc khiến bạn buông lời khó nghe. Học cách giải tỏa những cảm giác căng thẳng khó chịu bằng cách nói chuyện một cách từ tốn và thành thật. Những người khác sẽ dễ dàng lắng nghe hơn, một khi họ nhận ra thái độ chân thành và yêu thương trong từng lời nói của bạn.

Nhật Minh dịch

16 March, 2008

Entry for 16 March 2008

Tự nhiên hôm nay có hứng viết blog, dù bài vở chưa học hành gì ráo, this Wed có quiz oài. Thôi kệ, xả stress rồi học tiếp.

Mấy tuần nay chẳng có gì đặc biệt. Học hành vẫn thế. Chỉ có quiz là trước mắt thôi. Còn fần clinical thì sắp, hứa hẹn long holidays, nhưng nhắm thẳng tương lai thì hơi mù mịt. Hổm nay đầu óc miên mang, lo toan tính chuyện tương lai nên ko tập trung học cho lắm. Còn duy nhất 2 ngày nữa để học hết 3 cái lecture x 3h. Có oải, nhưng cũng fải ráng, ko thôi chết!

Tự nhiên đầu năm nhiều chuyện xui xẻo đến quá! Làm mình bị choáng, chẳng biết giải quyết thế nào. Chắc là tới đâu hay tới đó thôi, mình tính ko bằng người ta tính giùm mình mà! Tự nhiên nhỏ bạn nói năm nay tuổi mình xui lắm. Làm lo canh cánh trong lòng, ko biết chuyện gì xảy ra nữa. Mà mình thấy nhiêu đó chuyện xảy ra là đủ lắm rồi, ko cần fải thêm đâu.

Rồi tự nhiên nhìn xung quanh, ko biết fải làm sao nữa. Nhìn nhìn mà con mắt cứ đa nghi, ko biết ai thật, ai giả, ai tốt, ai xấu, ai thật tình, ai lừa gạt mình nữa. Sao mà đời sống ngày càng khó khăn nhỉ. Vật giá leo thang đã đành, tình người với nhau cũng leo trèo thấy rõ. Đắt đỏ kinh khủng và ko biết đâu mà ứng xử. Thôi thì, nhìn trước mắt chứ đừng nhìn sâu vào bên trong. Thấy cái vỏ thôi cho đẹp, chứ ruột gan bây giờ thúi sình hết rồi. Mà fooc-mon đâu ra để ướp cho đủ chứ!

Tự nhiên nhớ lại cái bài học Sinh ngày xưa. Ông thầy giảng: “ cái răng, cái tóc là gốc con người!”, và thầy đưa ra dẫn chứng hùng hồn vô cùng. Mà nghĩ ra thì quá đúng.

Thầy nói: “ ai mà tóc dày là người ngay thẳng, nghĩ sao nói đó, ko bao giờ để bụng, la đó rồi quên đó ngay. Còn mấy người tóc mỏng á, tưởng hiền lành, chứ ghét ghét để hết trong bụng ko bao giờ nói ra, tưởng hiền chứ thật ra ác lắm!”. Lúc nhỏ ngu ngơ tự mình kiểm chứng. Ờ, đúng quá xá luôn. Điển hình là cả nhà tui bao gồm mẹ tui, dì tui, chị(s) tui và cả tui. Ai cũng tóc dày, cái miệng lúc nào cũng la khi không vừa ý. Nhưng rồi 2, 3 bữa lại quên tuốt ngay. Lúc đó tui chưa biết ai tóc mỏng để mà kiểm chứng. Chà chà, nhưng tới hôm nay khoa học đã chứng minh được rồi. Và tui kí giấy chứng nhận cho ông thầy của tui. Chắc vài bữa nữa fải trao huy chương vàng cho ổng thôi. Sao mà đúng quá thầy ơi. Đây đây, ví dụ điển hình là người-ko-thể-nêu-tên-ra. Tui ko ngờ, 1 cú quá đậm làm khoa học càng thêm khẳng định. Ng ấy tóc óng mượt và đặc biệt rất mỏng. Ai cha, tui cứ nghĩ ngta tốt như cái chữ tốt tui thường viết hồi đó tới giờ. Ai dè, tui lầm quá! Cái chuyện nhỏ-như-cọng-cỏ tới cái chuyện to-như-trái-nho ng ta cũng nhớ, để bụng và mới đây xì ra vài quả, khiến tui choáng váng. Thế mới biết, cái gì ko nói, để trong bụng hoài là sình nhá! Mà tới khi bể ra thì ôi thôi, kinh-khủng-khiếp lắm à!

À, ngoài cái tóc là gốc thì răng cũng rứa. Tui thừa nhận rằng, người ta răng đẹp, bền và chắc thì ok như cái chữ ok. Còn ai mà sún, sâu hay mất vài cái răng thì y như rằng cái tính như cái răng. Theo khoa học giải thích thì như vầy. Khi răng bạn tốt, thức ăn ko thể nhét vào những lỗ hỏng hay sâu, chính vì vậy lúc nào răng miệng cũng thơm tho vì ko có mùi đồ ăn dư ở đó. Mà bạn biết cái mùi-ko-có-Listerine thì nó sao òi fải ko? Đó đó, cái người có cái răng hư như thế thì nó thế đó. Còn biện pháp mà răng-cỏ-bay-rồi thì còn hơn gấp mấy lần. Cha cha, tại ăn ko được nên ko có protein để cung cấp năng lượng. Chính vì vậy, cơ thể fải burn mỡ để tạo energy. Mà mỡ thì rất nhiều energy, chính vì vậy người đó khoái nói cái chuyện có cũng như ko có và hay them mắm dặm muối để them fần sôi động vì năng lượng nhiều quá, nếu ko sử dụng, sẽ khùng á!

Kết quả, từ nay ai tóc mỏng mỏng, răng cỏ ko an toàn cho lắm thì tui nên tránh xa 1 chút, có chơi thì lựa lúc lựa nơi, ko thể coi như mọi người được. Bài học này tui thấm tận xương tuỷ òi.

Hehehe, xả stress, đỡ chán òi. Giờ học tiếp để Wed chiến đấu…

08 March, 2008

Chỉ dành cho mẹ thôi


Entry for March 08, 2008

Ngày này 4 năm về trước... Nhiều cảm xúc pha trộn quá!

Cả bọn tập hợp bên chung cư nhà QD để lấy nón lá. Rồi lũ lượt tiến về Nguyễn Hiền.





Sáng sớm, máu hăng ngùn ngụt. Đoàn kết tiến vào trường với quýêt tâm hạ nhục thầy L.





Cả bọn kéo nhau lên lớp để tránh cái nhìn dị nghị của cả khối sáng.





Rồi cả bọn phải "trườn" mặt với cái đầu nón lá xuống sân chào cờ.





Gây go là thầy T - hiệu phó - " Các bạn nữ A12 hình như là muốn nhắc chúng ta rằng nay là 8/3 thì phải?"





Trở về lớp với cái nón lá trên đầu. Bất ngờ với những món quà ĐẦU TIÊN của các bạn nam A12 dành cho các bạn nữ A12.





Thầy L cười toe toét, mà nếu nhìn kĩ thì thấy được cái-cười-gượng-gạo-và-hơi-quê của 1 người thua CÁ ĐỘ.





kết quả thì sao?





Cả lớp hăng máu cá độ, và càng hăng hơn vì lớp mình đã thắng.





Nhưng sau đó, được biết 1 hung tin - "BỊ QUỴT HỘI ĐỒNG" nhá!



Và cuối cùng cũng có 1 buổi liên hoan riêng ĐẦU TIÊN của cả lớp A12





Kỉ niệm này chắc còn ít nhiều trong mỗi A12 thành viên phải ko? Có giây phút nào của ngày hôm nay các bạn nhớ đến cái "Áo dài + Nón lá + Cá độ + Quỵt nợ" ko? Và kết quả là sau gần 3 năm trời gắn bó trong cái-phòng-trên-cùng-của-lầu-và-tận-cùng-của-dãy-ấy, bọn mình đã có những kỉ niệm ĐẦU TIÊN và cũng là CUỐI CÙNG phải ko?

Dù sao đó cũng là kỉ niệm đẹp mà tự dưng trong thời khắc đầu tiên của ngày 9/3 (00:13) mình đã nhớ.

Tụi mình còn được bao nhiêu kỉ niệm đẹp cùng nhau các bạn nhỉ?

Entry for March 08, 2008

Ngày này 4 năm về trước... Nhiều cảm xúc pha trộn quá!

Cả bọn tập hợp bên chung cư nhà QD để lấy nón lá. Rồi lũ lượt tiến về Nguyễn Hiền.





Sáng sớm, máu hăng ngùn ngụt. Đoàn kết tiến vào trường với quýêt tâm hạ nhục thầy L.





Cả bọn kéo nhau lên lớp để tránh cái nhìn dị nghị của cả khối sáng.





Rồi cả bọn phải "trườn" mặt với cái đầu nón lá xuống sân chào cờ.





Gây go là thầy T - hiệu phó - " Các bạn nữ A12 hình như là muốn nhắc chúng ta rằng nay là 8/3 thì phải?"





Trở về lớp với cái nón lá trên đầu. Bất ngờ với những món quà ĐẦU TIÊN của các bạn nam A12 dành cho các bạn nữ A12.





Thầy L cười toe toét, mà nếu nhìn kĩ thì thấy được cái-cười-gượng-gạo-và-hơi-quê của 1 người thua CÁ ĐỘ.





kết quả thì sao?





Cả lớp hăng máu cá độ, và càng hăng hơn vì lớp mình đã thắng.





Nhưng sau đó, được biết 1 hung tin - "BỊ QUỴT HỘI ĐỒNG" nhá!



Và cuối cùng cũng có 1 buổi liên hoan riêng ĐẦU TIÊN của cả lớp A12





Kỉ niệm này chắc còn ít nhiều trong mỗi A12 thành viên phải ko? Có giây phút nào của ngày hôm nay các bạn nhớ đến cái "Áo dài + Nón lá + Cá độ + Quỵt nợ" ko? Và kết quả là sau gần 3 năm trời gắn bó trong cái-phòng-trên-cùng-của-lầu-và-tận-cùng-của-dãy-ấy, bọn mình đã có những kỉ niệm ĐẦU TIÊN và cũng là CUỐI CÙNG phải ko?

Dù sao đó cũng là kỉ niệm đẹp mà tự dưng trong thời khắc đầu tiên của ngày 9/3 (00:13) mình đã nhớ.

Tụi mình còn được bao nhiêu kỉ niệm đẹp cùng nhau các bạn nhỉ?

06 March, 2008

Entry for 06 March 2008

Sau bao ngày vất vả tìm kiếm, tôi đã gặp. Chỉ khi bắt đầu tuyệt vọng, sự bất ngờ mới thật sự đến. Cuối cùng, tôi cũng gặp. Con tim cứ rộn rã vui mừng, chăm chú ngắm nhìn và miệng ko tắt được nụ cười. Kể ra thì chuyện đời cũng trớ trêu. Chỉ 1 tuần, 1 tuần thôi là tôi đã có thể gặp được anh. Nhưng rồi ko thể. Tính ra thời gian là cái khó nhất trong những cái khó mà chúng ta ko thể nào vượt qua! Dù biết rằng gặp đấy, nhưng niềm vui ko trọn vẹn. Nhưng thôi, chỉ 1 khoảng thời gian ngắn ngủi gặp anh thế cũng là quá đủ. Đủ cho khoảng cách không gian và thời gian. Biết bao giờ em lại được gặp anh 1 lần nữa? Và khi đó, em có xúc động nhiều như vậy ko?

Hôm nay cũng có 1 chuyện nữa đáng để cười. Cuối cùng cũng có 1 người ngưỡng mộ tài nấu ăn “liền” của mình . Tuy chỉ là “in case cooking” nhưng có người chấm làm cho mình khoái ti tỉ. Còn ngưỡng mộ tới mức làm mai cho mình 1 thằng con trai thành đạt mới ghê! Kà kà kà… thằng đó mà vào tay mình nuôi thì chỉ có trứng ngày 3 bữa mà làm tới thôi . Dù sao trong chuyện này, mình cũng rút ra đc 1 điều, mình chiên cá rất thơm – ngon hay ko thì hạ hồi fân giải.

05 March, 2008

for 8th of March

Con trai và 8/3 (MTO 3 - 3/3/2008)







Có câu chuyện cảm động, một chàng trai đã mua cho mẹ một chiếc áo mới, vô tình trùng vào ngày Quốc tế Phụ nữ.

Đó cũng là lần đầu tiên mẹ của anh nhận được quà tặng vào ngày này. "Ồ, con mua tặng mẹ nhân dịp 8/3 à?". Mẹ cười rạng rỡ, mắt rưng rưng xúc động, niềm hạnh phúc khó diễn tả thành lời. Tự đáy lòng chàng trai trào lên cảm giác hối hận: năm nào anh cũng hớn hở cầm gói quà đã chuẩn bị từ nhiều ngày trước để tới nhà bạn gái. Không biết những lúc ấy, người mẹ lụi cụi trong bếp, bà đã nghĩ gì? Hẳn là không khỏi cảm thấy chạnh lòng...

Các bạn nam ạ, tại sao các bạn lại tự nhắc nhở với mình rằng ngày Quốc Tế phụ nữ cũng chẳng khác gì ngày Valentine thứ hai và các bạn chỉ chăm chăm chuẩn bị quà cho riêng người ấy của mình. Ngày 8/3 không chỉ dành cho các bạn gái mà xung quanh chúng ta còn có biết bao người phụ nữ đáng được ta nâng niu trân trọng. Đó là mẹ, người đã chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau, sinh ra ta rồi lại nuôi ta khôn lớn. Đó là bà, người đã trải qua gần hết cuộc đời cho con cho cháu. Đó là chị gái, em gái, những người đã cùng ta lớn lên và yêu thương ta. Đó là cô giáo, người truyền cho ta những tri thức và kĩ năng làm người. Và còn rất rất nhiều những người phụ nữ khác: cô, dì, bác gái...

Quan tâm đến người khác là điều các bạn trai nên có. Con gái tụi tớ sẽ chẳng ghen tức đâu nếu ngày ấy, các chàng trai biết san sẻ tình yêu thương cho tất cả những người phụ nữ. Bởi chúng tớ biết, các ấy giàu tình cảm và rất coi trọng phái yếu xung quanh mình.

Nào, hãy tặng mẹ một bó hoa thật tươi, tặng bà một cái khăn ấm, tặng em gái một chú gấu bông xinh, tặng cô giáo một bài thơ thật hay do chính bạn sáng tác nhé!

Bùi Thị Huyền Châm

04 March, 2008

yêu làm chi để fải đau khổ...

Trời chiều thường bảng lảng trong không gian rộng lớn, như ngoài biển chẳng hạn. Đó là cách thời gian níu kéo lại những gì đẹp đẽ nhất của một ngày. Đó cũng thường là cách giúp người ta quên đi một cách nhanh chóng những ký ức tình yêu. Là khi tâm hồn mở cửa trước biển chiều rộng lớn, là khi những vết chân trên cát để sóng cuốn đi dễ dàng nhất, là khi tất cả niềm yêu được thả tung bay lên trời còn giọt nước mắt có thể lặng thầm rơi vào trong ...

"Tình chỉ đẹp khi còn dang dở". Ai đã nói như thế để em có cớ nói với anh rằng, mình nên để cho tình yêu này mãi mãi đẹp ở đây thôi. Và có phải những gì dang dở cũng làm cho người ta nuối tiếc, làm người ta buồn phiền mãi không thôi. Anh sẽ không còn bước bên đi em trong những chiều đầy gió, không thể tìm lại những chiều bên em ngắm hoàng hôn, chẳng còn những buổi tối chỉ mình ta và sao trời lấp lánh.... Và nếu tất cả là vết chân kỉ niệm còn mãi hằn in trên cát một mối tình thì giờ đây sao em lại là sóng vô tình cuốn trôi đi mộng đẹp tình mình.

Khi yêu, trái tim đâu có hỏi vì sao? Và đến lúc chia tay, có ai tự hỏi đoạn kết ấy bắt đầu từ khi nào? Chỉ biết rằng cũng vẫn là quãng thời gian sống giản đơn chỉ một mình, mà trước lúc em bước vào trong đời và lúc rời bỏ anh, sao lại khác nhau đến thế! Cũng là một mình mà sao ngày trước thì cuộc sống vô vị còn giờ đây lại thấy đắng cay. Một lần em đến trong đời là một lần những tưởng tình yêu sẽ đến suốt đời. Sự thật thì cuối cùng em đã tìm thấy cảm giác yêu đâu đó khác không còn ở anh nữa. Nhưng sao anh vẫn mong chờ một ngày em quay lại, dù biết rằng, ta đã xa nhau... mãi mãi.

Cho những cảm giác mất mát tung bay theo chiều gió, cho lần cuối tên anh và em trong cùng một hình trái tim cuốn trôi theo từng con sóng. Rồi sẽ nhạt nhòa như biển một ngày mưa, như hoàng hôn thưa dần những ánh sáng cuối cùng, như dửng dưng cách em nói "hãy quên em đi, anh nhé..." Anh biết tình mình đã đặt dấu chấm hết bằng nỗi héo gầy con tim anh, từ nỗi mong ngóng một tình cảm khác nơi em, và vì chữ duyên cắt lìa lặng ngắt trong tiếng gào của sóng. Dù biển chiều nay im ắng như sau một cơn bão lớn. Em có nhớ, nỗi đau mới chỉ bắt đầu khi mọi thứ dần nguôi sau cơn giông tố. Lần cuối nhìn em khóc mà không cần tới vòng tay anh, lần cuối muốn nước mắt em đừng rơi khi lòng anh vỡ nát. Con sóng tình đã có thể chạy rất xa, nếu như không cố với lấy cả anh và em ngay từ buổi đầu con nước còn lớn. Để đến bây giờ, mình xa nhau không thể đổ lỗi cho cơn thủy triều đã rút cạn...

Ngày chia tay, chỉ nhẹ nhàng là tóc em vờn nhẹ trong gió, là hững hờ tiếng anh thở dài giấu kín. Mình cứ đợi chờ nhau như thế cái khoảnh khắc người kia nói lời tạm biệt. Dù thầm hiểu trong lòng nhau sẽ đau mà sao vẫn phải chấp nhận ta đang đứng giữa ngã ba đường. Lối em đi sẽ ấm áp bên một người khác, lối anh đi sẽ lại đơn côi một bóng, con đường ta đã qua khép lại để cho sự bắt đầu bằng những lối đi như thế. Ngày tháng nào còn là ý nghĩa với anh nữa, khi em đã sang ngang và bỏ mặc mình anh với lời chúc "...hãy đi tìm cho mình một người xứng đáng hơn em...". Em đâu biết,

Đôi lời cuối cùng dành cho em, anh đã viết lên cát. Chỉ chút nữa thôi khi sóng lại xô bờ sẽ cuốn đi một lâu đài tình yêu mình xây lên bằng cát, xóa đi tiếng cười trong trẻo tan trong làn gió biển, giấu đi một hình người mãi bước đi tìm dấu chân cũ mãi xa.... Có thể, mọi thứ đều có thể xóa đi trong cuộc đời, còn anh sẽ không thể xóa em trong ký ức. Nơi đây, sóng sẽ giữ hoài trong lòng dòng chữ... "Anh yêu em"!

Entry for 04 March 2008

lại tiếp tục 2 ngày ko thuận lợi. sao mà cái số toàn “họa vô đơn chí” ko à!

Hôm qua có ai đó gõ cửa ầm ầm nhưng ko trả lời. làm đứng cả tim, ngồi chơi cả buổi tối chẳng học hành được gì. Mà buzz bạn bè thì ai cũng bận, làm ngồi nghe nhạc mà tim đánh lô tô. phải nói cái khu nhà sao mà bất ổn. có thể 1 thời gian nữa từ tim khoẻ cũng thành có bệnh thôi!!!

Hôm nay thì biết thêm 1 chuyện thất vọng nữa. sao cái số toàn gặp người “tốt”. đúng là lúc nào cũng nghĩ người ta tốt, tới lúc thấy “tốt” thì bị shocked. dễ xây dựng hình ảnh đẹp rồi cũng dễ mất đi cái hình ảnh đó! Có thể tin được ai nữa trong cái thế gian tràn ngập người hay ko?

Entry for 04 March 2008

lại tiếp tục 2 ngày ko thuận lợi. sao mà cái số toàn “họa vô đơn chí” ko à!

Hôm qua có ai đó gõ cửa ầm ầm nhưng ko trả lời. làm đứng cả tim, ngồi chơi cả buổi tối chẳng học hành được gì. Mà buzz bạn bè thì ai cũng bận, làm ngồi nghe nhạc mà tim đánh lô tô. phải nói cái khu nhà sao mà bất ổn. có thể 1 thời gian nữa từ tim khoẻ cũng thành có bệnh thôi!!!

Hôm nay thì biết thêm 1 chuyện thất vọng nữa. sao cái số toàn gặp người “tốt”. đúng là lúc nào cũng nghĩ người ta tốt, tới lúc thấy “tốt” thì bị shocked. dễ xây dựng hình ảnh đẹp rồi cũng dễ mất đi cái hình ảnh đó! Có thể tin được ai nữa trong cái thế gian tràn ngập người hay ko?