Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu.
29 June, 2008
28 June, 2008
Entry for 28 June 2008
26 June, 2008
Entry for 26 June 2008
Có những cái buồn mình ko bao giờ muốn, nhưng nó vẫn âm thầm lan nhẹ vào tim…
Thấy sao mà chán nản quá! Đã hơn 1 tuần holiday mà cứ tưởng như nghỉ cả tháng òi. Nằm nhà, đi lao động công ích, đi chơi, đi t8m… lung tung mà vẫn thấy chán! Chán kinh khủng, chán tới mức ko còn gì để làm và … lôi sách ra đọc. Ai nhìn mình bây giờ, cứ tưởng đang mùa thi đó chứ!
Sao mà thời gian kì cục, lúc thì nhanh quá, lúc thì chậm như rùa. Bây giờ cái mong mỏi nhất là việc làm. Lúc thì ồ ạt 2 jobs, giờ thì rảnh rang, đi tới đi lui. Fải chi giờ vô học lại, sớt bớt thời gian nghỉ và thời gian học cho đều nhau! Như vậy thì học ko thấy bị crushing mà nghỉ cũng ko thấy chán!
Lúc này chắc bệnh lắm rồi! Rảnh quá ko có chiện gì làm nên viết blog than thở cho bớt buồn – cái nì gọi là bệnh than ở Mỹ, lan qua Úc òi! Chẳng qua là cái bệnh này bắt đầu hồi trước khi thi thì fải, mà cũng có thể là từ khi bắt đầu uống café. Chết thiệt, có khi nào 1 ngày nào đó, tui lên đg ko?!? Triệu chứng đầu tiên là khó thở, mệt tim, dễ bị giật mình. Thế là ngưng ngay! Bệnh tình ko giảm chút nào! Sau đó là tới chuyện mất ngủ! Mà có fải ngủ ít cho cam - ngủ nhiều hơn trc chứ! Khổ - 12h đi ngủ, nhưng tới khoảng 2h mới ngủ đc! Rùi sáng 9h mới dậy lận! Mà ngày nào cũng như ngày nào mới chết! Bây giờ con mắt tới 4 mí lận T_T. Chắc chết qué! Rùi tới cái GIT. Khổ qué! Tối ngủ thì đánh lô tô than đói, thui cũng ráng ngủ chứ ai lại ăn lúc 12h đêm?! Vậy đó, sáng dậy tưởng đói, ai dè no quá, ko mụốn ăn! Mà cái kiểu chán ăn tiếp diễn suốt cả ngày! Kiểu này là chắc lại chết sớm! Sao mà bệnh hoạn lung tung vậy nè! Đang tập địều độ lại, nhưng seo khó qué! Tại ko đi học cũng ko đi làm, nên nó thế T_T. Fải tìm jobs, bao giờ mới có đây!
Tìm em, ta đi tìm em, tìm trong chốn đông người, tìm hoài mà ko gặp…
24 June, 2008
Entry for 24 June 2008
Mở màn là chuyện hẹn nhau ở station. Tức cái là tới nơi rùi mà đứa leo lên người leo xuống. Làm fải mất thêm 15' đợi nhau...
Vô tới nơi, lòng vòng shopping 1 hồi mua đc 1 đôi giày :D. Pó tay 3 đứa!!!
Ngồi đợi sau khi xả "stress"

Chụp cho biết shop bán chocolate

Đói òi, bay vô food court ăn self-service food. Pó tay tập 2 - 3 đứa mua 2 fần

Xăn tay áo lên, chuẩn bị nhập cuộc

Tui ăn cái cánh gà nổi trội nhất trong 2 cái dĩa

Tức qué, giành ko lại nó - tui bỏ cuộc

Cuối cùng thì finish. Ngon toàn tập

No nê
Rủ nhau đi coi film

Phải nói là vô coi thấy bất ngờ dễ sợ
Ngồi coi quảng cáo film. Tía má ui, toàn film hay - mà ko lẽ đi nữa
Film này qué đáng lém
Kết thúc 1 ngày! Vui lém! Lâu òi ko có tụ tập bạn bè đi chơi!
Mà đi với 2 con nài mới thấy - tui đâu có nhí-nhảnh-như-con-cá-cảnh lém đâu
23 June, 2008
Entry for 23 June 2008
Những hạnh phúc tưởng như xa vời thì thật ra chỉ bên cạnh ta! Những điều vô cùng tưởng chừng như đơn sơ giản dị.
Niềm vui khi đc chia sẻ cùng với những ng thân yêu trong gia đình thì ko gì hạnh phúc bằng. Quây quần bên nhau, cùng chia sẻ và cùng cười vang! Những tiếng cười trong trẻo và thật sự hạnh phúc!
Tự thấy rằng mình đang bắt đầu có những nụ cười giả tạo. Mình biết điều đó ko tốt, những vẫn cứ làm – và hình như làm thường xuyên hơn trước!
Làm sao để mình lại đc như xưa! Cười vô tư, hồn nhiên và thật sự xuất fát từ chính con tim.
Nhiều lúc cuộc sống quá trống trải cũng làm cho ngta mất đi hạnh phúc!
19 June, 2008
18 June, 2008
Entry for 04 June 2008
A few more days… Getting stress, felling lost and disorientated… What can be doing at this stage? Future is quite far but also quite close at this point. Try to reach at it without any regret. Can I? Try, try, try… So many people back you up. Don’t make them upset!
Entry for 18 June 2008
Ngày mở màn cho chuỗi ngày ăn chơi giữa năm! Túm lại 1 chữ MỆT!!!
Tối 3h ngủ, sang 8h dậy, đừ như củ khoai từ lun! Haiz… nhưng lâu ngày đi chơi cũng vui! Lượn vòng vòng ngoài shop ăn sáng, mua sắm chút đỉnh rùi đi “hỏi tội” ông chủ :P. Thôi chẳg thúc ép làm gì, đc thì làm, ko thì tìm job mới. Tui cũng ngại lắm cái chiện làm khó ngta.
Cả ngày dọn dẹp fụ bà chị - đừ gì đâu! Ở mới có 5 năm trời mà dọn ra đồ cứ như là 10 năm của nhà trẻ vậy đó! Đồ chơi linh tinh, quần áo lỉnh kỉnh… Thế mới nói, có tiền ngta hay mua bậy! Ko biết mai mốt lớn, đi làm có tiền, tui có mua khiếp đảm vậy ko nữa? Mà tui biết chắc 1 điều là tui ko thẳng tay bỏ như bả đâu! Nhìn tiếc tiếc làm sao á! Biết là đồ ko xài thì bỏ, nhưng cảm thấy có cái gì đó gắn bó nên ko đành!
Ngồi soạn phụ bả đống đồ chơi! Tui “lụm” cũng đc 1 mớ! Trời, nhìn mấy con gấu nhồi bông, dễ thương hết chỗ nói, vậy mà bả nở nào bỏ cả bao! Tui chỉ chọn lại vài em đẹp đẻ thôi vì nhìn tụi nó tội lắm! Vả lại nếu đem về nhiều quá, ko có chỗ cho nó ngủ, ko có chỗ ấm cho tụi nó lúc về đêm - đặc biệt là trong mùa đôg thế này thì cũng tội lắm! Nên thôi, gom về 1 giỏ thôi à! Giờ fải sửa soạn lại tủ quần áo, dẹp bớt đồ để chừa ngăn kệ ra cho tụi nó vô đó!
Dọn dẹp, khiêng lên, khiêng xuống mấy chục thùng đồ… bây giờ đừ cả 2 tay! Nhưng cũng vui vui vì ít ra mình còn 1 chút gì đó góp vui cho mọi ng… Và vui hơn nữa là có thêm vài con bear dễ thương bỏ vô tủ! Để lại chơi, ko thì mài mốt đem về cho cháu tui :D đường nào cũng tiện!
Mai lại tiếp tục 1 bữa tổng vệ sinh! Chắc tui sẽ làm cho ai đó ko vui quá! Thui kệ đi, biết sao giờ, bả book mình từ 2 tháng trước, cứ gọi điện hỏi thăm coi rảnh chưa hoài mà! Haiz… cái số ăn cũng có mà làm cũng có lun, là sao ta?!?
17 June, 2008
Entry for 17 June 2008
Wow...
Khoẻ quá, thế là xong! Kết thúc 1 semester nữa rồi – còn 3 semester nữa là xong.
Chuyện mừng vui nhất trong ngày hôm nay là… phù… book được vé rồi!!! VUI QUÁ!!! Từ lúc trở lại đây thì hum nay là ngày dễ chịu nhất! Cứ như trút được 1 cái gì đó nằng nặng trong người. Cũng nhờ cái công ngày nào cũng leo lên check price đó chứ. Lúc nào cũng nặng đầu và buồn rầu, vì vé mắc quá T_T. Sau đó nghe tin là được 1 cái free ticket, cũng thích nhưng cảm giác ko thoải mái cho lắm vì đó ko fải tiền của mình, hứng thú ko có nhiều. Cũng nghe lời nhỏ bạn “cứ chờ xem sao, biết đâu nó còn sale hay có đợt special nào thì sao!”. Uh, cũng ráng đợi… Phù, quả là trời ko fụ lòg tui, cuối cùng thì cũng có rồi! Tính là sẽ lấy tiền thuế trả đó chứ, thiếu thì xin thêm mẹ (tại lúc này đang thất nghiệp T_T). Ai dè đâu, tiền thuế cũng dư được $100+. Vui quá là vui! Việt Nam, Việt Nam, hẹn gặp cuối năm nha!!!
Lúc chiều về gặp 1 chị trên train. Ko bít là ng tốt ko, nhưng nghe nói chuyện tốt quá, tui cứ cho là ng tốt luôn. Chị í hỏi chuyện 1 chút về hoàn-cảnh-du-học của tui, rùi nghe tui than thở tình cảnh thất nghiệp. Then, chỉ thấy tội hay seo á nên chỉ xin số đt của tui để nếu có ai cần ng thì chỉ gọi giúp cho tui. Sao mà chị í dễ thương quá ko bít! Nhắc chuyện việc làm mới nhớ, ghét quá! Chắc tui nằm nhà chơi thui quá! Chủ mắc dịch, manager mắc toi. Ghét! Tìm job mới…
Còn nhắc chuyện về VN. Tui cũng thấy tui vô lý và mâu thuẫn làm sao ó! Sao vậy ta? Đúng là… Nghĩ lại thấy mình khùng quá sức! Hồi đó, muốn đi cho bằng đc. Còn bây giờ? Hễ book đc ticket thôi lại lại hớn hở nôn nao mong ngày về rồi?! Uh, coi như mọi chuyện đã được như ý. Chỉ còn cố gắng và chờ đợi thôi. Hy vọng mình không phụ mình và trời cũng ko fụ mình nữa là được. Cố thật nhiều để ko hổ hẹn với bản thân và mọi người chung quanh!





