
buồn…
chán…
chán cho sự đời, chán cảnh cô đơn…
buồn cho bản thân, có nhà không ở, có bạn không chơi
lưu lạc một mình giữa bộn bề cuộc sống
nhớ…
nhớ…
nhớ gia đình, bạn bè, người thân ở quê
lâu… lâu lắm rồi
không tán dóc hàng giờ bên điện thoại
không còn người gọi điện rủ xem tivi
không còn được xem người ấy hát trực tiếp trên tivi
thay đổi…
nhiều cái lạ, cái tốt và cũng nhiều cái xấu…
học hành…
học chẳng tới đâu, ra gì…
học cho có học, chẳng biết chừng nào mới được đi học
hạnh phúc…
mong manh, chán chường
người ta có thật sự yêu thương mình như đã nói???