Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu.

23 September, 2009

Tmr may change... everything in my mind and my life!

Nếu cuộc sống là 1 chuỗi ngày thăng trầm, thì trong lúc này mình đang ở giữa những nốt thăng – nhưng thuộc hàng căng thẳng…

Mọi thứ dường như vùn vụt thật nhanh qua mình. Căng thẳng với assignment, interview, sắp xếp cho job với và chuyện học. Mọi thứ cứ như rối mù lên, và mình fải chải chuốt, sắp xếp lại từng thứ một…

Cũng nhanh, đã qua đc 2 cái assignments, nói chung là crushed trong những giây phút cuối cùng. Tự giận bản thân tại sao lại để nước qua đầu mới nhận ra – và mình lại là đứa ko bít bơi t_t. Có oái oăm ko chứ! Nhưng thôi, giờ cũng chỉ bít cầu cho mọi thứ đc trót lọt…

Ngày mai là một ngày quan trọng cho mình. Phải cố gắng thôi. Mong là mọi sự sẽ tốt đẹp. Mong là mọi thứ sẽ êm xuôi…

16 September, 2009

12 September, 2009

lang man on train (28-07-09)

Feel bored. Came back alone. Go to uni and go back house myself. Hope everything can pass quickly. Hope everything I'm worrying now can be over. Hope everything will get over easily for me. Feel tired to try so hard with on point of hope... MYSELF, TRY MORE, STRENGTHEN!

pic ...

Thursday (13-08-09)

What's a such day! Feel exhausted over a day. Haven't slept much and enough from last night 'coz the previous trouble drive me mad for whole night. So crab. I hate these sort of pp. I hate them so much. So sorry but i need to say that they're so shit. Just like a cow, chewing thing times over times as the habit.

It made me so angry when i heard that. What's such damn pp on the earth. Thank godness, i still have my friend around me.

I still wonder why every bad thing come up to me at the same time? I'm overwhelming with these. Let myself relax and don't come to me anything further, similar like that...

BLESS MYSELF

Lindy Pham-Vo
Did i a bad student in the world? I did do something wrong to that 'teacher'? Honestly, i didn't feel guilty. Somehow, i quite worry about making some troublem to my friend. So sorry, but i have no idea about manage pp manner. Hope you'll be ok...

Lindy Pham-Vo
my grammar terrible... lol, so angry and wrote some non sense sentence without checking was it right or wrong... lol

Start a week! (17-08-09)

How a day gone! That's terrible. It was not that bad until the end of the shift. I couldn't feel anything better at all. How they treated me. How they thought about what i did. So upset. Can image that. I may be bad, but not that bad... Work for other 4 days. Try myself, won't be that hard...

Comment:
Khanh Phan
cố lên cố lên ...everything s gonna get better soon ... hhihi... đt tui hết pin, ko phải hết tiền ^^

Thursday (20-08-09)

One more day to go for this clinical block... How tired i am right now! No energy to do assignment... T_T, i just want to finish as soon as possible and enjoy movie out with friend...

Lift up yourself, life is not too easy or too difficul to handle, just depen on you...

The first of September!

It was a lost day. In the early morning, instead of turning left, i turned right. Went very far from the first point, then we knew we were driving backward... Returned and be back on the track... Then walked opposite way to the station... Realised when other 2 girls took me back to the way...

Dropped the ticket into the tiny space of the seats, hardly pulled out to get back these. Unfortunately, missed one station... Instead of getting off at Paramatta st'n, i dropped earlier one. And then, waited for more than half an hour to catch the next train back to Grandville...

Drove around some more and back home at 7.30pm... Not too late...

Anyway, we did discover some new way to drive and realise that going by bus did help... All the familiar roads were based on our experience from bus route :)

End up all messy stuff!!! 07-09-09

M cam thay met moi ve moi thu. Chan hon bao gio het. Cu mog moi thu troi that mau, that mau trog tam tri, de m co the sog tot hon cho ban than m. Doi khi tih cam n yeu thg lam ngta met moi...

Moi chuyen tot nhat la ket thuc tai day, tai luc nay, chu k fai thoi diem nao khac. M chang muon sog gia doi, sog duoi lop mat na de doi xu voi ngkhac. Nhung m cung k muon thay nhg cai mat na khac noi chuyen voi m!

Hom kia m moi co khai niem ro hon ve log ng. Dung la tram nghe k bang mot thay. Thi ra blog cung mag lai nhung han che nhat dinh ma m k he nghi ra. Tinh ra thi ngta cung hay, xem xet va suy doan nhung lai k biet sua sai. Ma co the do la cach sog 'dung dan' cua ho - thi co gi sai de ma sua!?! Nhung nuc cuoi thay do la hanh dong nem da dau tay, va gap lua bo tay ng... K hieu ngta lam vay de lam chi? Co the m chua du trg thanh, chua du muu toan de hieu va hanh dong tuong tu vay. Nhung ngay luc nay, m moi thay ho gia doi lam sao. Gia doi lam gi nhi? Dong kich de nhan dc tinh thuog gia doi a? Tren doi, cai gi cung co gia cua no! The thi tinh toan, gia doi voi nhau de lam cai gi? M chi tiec va thg cho nhung ng trong vong tron gia tao do, du la vai chinh hay fu, ho cung it nhieu chiu anh huong, vi man da keo len va k ai co the chay khoi san khau dc nua.

Co la day la lan cuoi m blog nham nhi ve chuyen cua ngkhac, mot lan sau cuoi! M hua se k tham gia vao nhung chuyen dai loai tuong tu the nay them lan nao nua. Vi chang bo beo chi khi wan tam vao chuyen cua ngk, trg khi no lai ton time to think from mine. Cham dut thoi. Vi nhung chuyen dai loai tuong tu the se lam m them fien fuc chu chang dc gi them.

Va tu nay, neu ai doc blog thay buc tuc ve chu nhan, cu noi thang. Dung xuyen tac, thoc mach hay ra ve kho chiu trc mat chu nhan - trg khi tui chua biet ro nguyen nhan.

Toi tuyen bo trc, toi la ng ngay thang, dung chuyen la noi ngay bat chap su kien ne. Nhung toi la ng biet trc biet sau, biet fai biet trai va cung da ren luyen dc ban tinh che ngu cho rieng minh. Co chuyen m se noi, co chuyen m se k, nhung dung nghi nhu

04 September, 2009

Chào mừng Quốc Khánh!!!


:)) Sinh nhật Khánh bà bà!

lại có dịp tập hợp và t8m...

03 September, 2009

Rằm tháng Bảy!


Hôm nay là lễ Vu Lan,
Mau mau viếng chùa thắp 1 nén nhang.
Nhang lòng cho mẹ cho cha,
Cho những bông hồng đỏ thắm cài lên...

01 September, 2009

Vu Lan...

Lại một năm nữa qua rồi. Ko biết bao nhiêu muối đã pha thêm trên mái đầu dầm sương, phơi nắng của ba mẹ. Con muốn làm gì đó cho ba mẹ, nhưng với sức lực bây giờ, con chỉ có thể cố gắng học mà thôi. Con mong là ba mẹ vui với những điều con đã làm được. Những điều con chưa làm được, con sẽ cố gắng thực hiện. Con sẽ cố ko phụ lòng ba mẹ, phụ lòng tin của ba mẹ vào con.

Vài ngày nữa là rằm tháng Bảy - lễ Vu Lan. Con đã đi chùa, khấn nguyện cho ba mẹ được bình an, khỏe mạnh - điều duy nhất con có thể làm ngay bây giờ. Con mong rằng trong tương lai không xa, con sẽ chở ba mẹ đi chùa để thắp nhang cầu nguyện cho cả gia đình mình được bình yên, vui vẻ và hạnh phúc. Tương lai chắc ko xa đâu ba mẹ à, vì con đã có thể chở ba mẹ trên chiếc xe 4 bánh mà ko cần nhờ ai rồi. Chỉ có điều, còn phải đợi thêm thời gian nữa thì mới có thể chở ba mẹ trên chiếc xe của con. Sẽ ko xa đâu mà!

Ko biết tại sao đi chùa trong những ngày này, mình chỉ thích chạy đến bên rổ bông hồng mà tìm cho mình 2 bông đỏ. Màu đỏ thiêng liêng, màu đỏ thắm - thắm cho sự hạnh phúc của con khi còn ba và mẹ. Hạnh phúc cho con khi đứng đấy nghe kinh cầu nguyện. Ý nghĩa cuộc sống còn tràn đầy khi con còn ba mẹ là điểm tựa. Ba mẹ ko cận kệ khuyên răn khi con sai, ko đòn roi, la rầy khi con làm điều sai trái. Cũng ko kề bên chia sẽ niềm vui khi con đạt được chút ít thành công. Nhưng con biết ba mẹ luôn dõi theo bước con đi và lo lắng cho con đến từng miếng ăn giấc ngủ.

Con chỉ mong một ngày ba mẹ kề bên, quan tâm chăm sóc cho con như những ngày còn nhỏ bé.
Con chỉ mong sao được nghe những lời la rầy đầy tình yêu thương khi mong muốn con đc nên ng.
Con chỉ mong sao đc ba mẹ cận kề để chúc mừng khi con đạt đc thành công trên những bước chập chững đầu tiên trong đời.
Con chỉ mong có ba mẹ cận kề, dù con đúng hay sai, vẫn luôn có một vòng tay yêu thương, che chở.
Tình yêu đó ko hề có màu giả dối, ko pha màu giận hờn cũng như soi mói những lỗi lầm con có.
Con mong lắm ngày đó sẽ đến!

Tươi thắm hoa cài trên ngực áo,
Bồi hồi xúc động nhớ mẹ cha.
Nơi xa cha mẹ có nghe con cầu nguyện,
Mong cả nhà mình mãi yên vui…

Buồn!!!

Có những cái buồn sinh ra nhiều chuyện bực mình, phiền não và rất khó chịu. Nhưng cũng có những cái gọi là “vui một chiều” – nó chỉ đơn phương là niềm vui của một ng, nhưng lại là sự bực dọc, khó chịu của ngkhác.

Có những lúc mình biết sự thật hiển nhiên là thế, nhưng sao mình vẫn cứ lì lợm – mà đúng hơn là chai lỳ để làm theo những gì mình muốn! Đang tự đánh giá bản thân, ko bít có fải mình đang tự ngông cuồn hay ko nữa? Có fải mình đang vùng vẩy ở những giây phút sau cùng – để, dù muốn dù ko, mình cũng sẽ vượt “vũ môn” để tự do hay lại rơi vào mặt khác của con sông ấy? Dù sao gì thì cũng fải thử! Thử để biết sóng gió đã rèn luyện mình tới đâu. Thử để biết mình đã sắt đá tới đâu trong khoảng thời gian rèn luyện ấy!

Mình có lẽ đã ko nổ lực tuyệt đối - nổ lực để đạt được những thứ mình khao khát. Nhưng thôi, mình vẫn có thể tạo ra vỏ bọc yên bình, lặng lẽ như bao lâu nay mình đã có. Hay khá hơn là mình vẫn có một vài nơi, hay một vài ng làm điểm tựa cho vỏ bọc của mình…

Tự hỏi mình thi đậu bằng lái xe là đúng hay sai? Và mình đã mượn xe ngkhác để chạy vài vòng và đậu trước nhà là sai hay đúng? Mọi chuyện đều có tính tương đối riêng của nó! Đúng với ng này nhưng lại sai với ngkhác. Và hơn thế nữa, những mặt sau trong cách suy nghĩ sẽ ko ai giống ai cả!

Nói cứng rắn thế nhưng vẫn thấy nhói nhói trong lòng khi nghe tiếng quát tháo vọng từ bên ngoài cánh cửa, tiếng nạt nộ như trút sự bựt tức. Và hơn thế nữa khi tim se thắt lại - một cảm giác rất thật từ trong lồng ngực – khi cánh cửa phòng kế bên đóng lại thật mạnh, và mình biết đó ko fải do “gió vô tình”.

Đang tự thấy mình rất khổ, rất tù túng, và rất áy náy khi mình đã làm điều mà theo luật tương đối của mình, của bạn(s) và của ngkhác(s) là đúng, nhưng lại là sai đối với luật tương đối của ai đó!!!

31 August, 2009

Gần 1.000 người đến khai trương cafe Đan Trường

#BO MUSIC. 289 Lê Văn Sỹ,Phường 1,Quận Tân Bình
(Zing) - Ngày 25/8 vừa qua, sau chuyến lưu diễn dài ngày ở Đài Loan, anh Bo đã tranh thủ ở lại Việt Nam mấy ngày để khai trương quán cafe mang nick name của mình, # Bo Music.Gần 1000 người đến khai trương cafe Đan Trường

Đan Trường trong buổi khai trương

Theo đúng kế hoạch vào 15h (giờ tốt) là quán chính thức khai trương nhưng đúng vào thời điểm đó, trời Sài Gòn bỗng đổ mưa tầm tã. Đan Trường lo lắng, đứng ngồi không yên, hết xem xét cái này lại săm soi cái kia. Tuy nhiên, được một lúc thì mọi lo lắng trong anh dịu bớt khi quán mỗi lúc một đông người, đặc biệt là sự xuất hiện của các đồng nghiệp và fan.

Người đầu tiên đội mưa đến chúc mừng với một lẵng hoa to, đó là chị Tư Cẩm Ly. Tiếp theo là búp bê Thanh Thảo – người đã không rời anh Bo nửa bước kể từ lúc ở Đài Loan cho đến khi về Việt Nam. Hồ Ngọc Hà, Nguyên Vũ, Nhật Tinh Anh, nhóm Mây Trắng, Mắt Ngọc… vì bận rộn công việc không đến được nhưng cũng không quên gửi lẵng hoa đến chúc mừng. Nguyên Vũ không biết có phải vì cảm thấy “áy náy” hay không mà tối hôm đó cũng “thân chinh” đến mở hàng cho quán.

Dù không có điều kiện để chung vui với anh Bo như các fan ở TP Hồ Chí Minh nhưng các fan ở Hòa Bình, Hà Nội, Vinh, Quy Nhơn… và cả fan ở tận Mỹ cũng gửi hoa chúc mừng khiến cho ngày khai trương vô tình biến thành ngày hội của fan. Riêng ngày hôm đó, ngoài nhận hoa "mệt nghỉ" thì Đan Trường cũng ù tai vì nghe điện thoại chúc mừng. Anh hân hoan chia sẻ: “Chưa bao giờ Đan Trường được đón nhận nhiều tình cảm của người thân, bạn bè, đồng nghiệp, fan… dành cho mình như hôm nay. Mặc dù hơi vất vả vì muốn trực tiếp chỉ đạo anh em chuẩn bị tốt mọi thứ đón tiếp khách quý, nhưng những lẵng hoa, những cú điện thoại chúc mừng khiến Trường quên hết cả mệt mỏi…”

Hơn 16h, cơn mưa nhỏ dần rồi tạnh hẳn. Đan Trường với tư cách chủ quán lên nói lời khai trương và cám ơn tất cả mọi người đã bớt chút thời gian đến chia vui. Và tiếp theo là những màn giao lưu ca nhạc hết sức lý thú giữa anh Bo với đồng nghiệp và các fan ngay tại quán. Quán đông hơn khi càng về đêm bởi đó là thời điểm những người yêu và mến mộ Đan Trường rảnh rỗi sau giờ tan sở. Ước tính trong ngày khai trương, quán đón tới gần 1.000 người.

Sắp tới, Đan Trường sẽ có chuyến lưu diễn mới ở châu Âu và mọi hoạt động kinh doanh của # Bo Music được anh Bo giao lại cho một người em thân cận của mình.

Chùm ảnh khai trương quán # Bo Music của Đan Trường ở 289 đường Lê Văn Sỹ, quận Phú Nhuận, TP HCM:

Gần 1000 người đến khai trương cafe Đan Trường
Gần 1000 người đến khai trương cafe Đan Trường

Rất nhiều lẵng hoa chúc mừng được gửi đến nhân dịp khai trương quán

Gần 1000 người đến khai trương cafe Đan Trường
Gần 1000 người đến khai trương cafe Đan Trường

Đan Trường phát biểu khai trương

Gần 1000 người đến khai trương cafe Đan Trường

Người đầu tiên đội mưa đến chúc mừng với một lẵng hoa to, đó là chị Tư Cẩm Ly.

Gần 1000 người đến khai trương cafe Đan Trường

Cẩm Ly - Đan Trường, cặp song ca đình đám một thời

Gần 1000 người đến khai trương cafe Đan Trường

Thanh Thảo cũng đến chúc mừng anh Bo

Hà Tùng Long

Đan Trường làm ông chủ quán cà phê

(Zing) - Bước chân vào quán # Bo Music là bạn có thể nhận ngay ra đâu là những nét quen thuộc của Đan Trường. Cùng nghe anh bật mí về quán cà phê của mình dự kiến sẽ khai trương vào ngày 25/8.

- Quán cà phê của anh mang cái tên rất lạ: “# Bo Music”. Vì sao anh lại quyết định lấy tên này đặt cho quán của mình?

- “# Bo Music” dịch ra là “Âm nhạc của Bo” một thời từng là phòng chat riêng của Đan Trường. Đó là nơi mình giao lưu với các fan, bạn bè trong nước vào những thời gian rảnh rỗi. Đó còn là nơi Trường trao đổi về âm nhạc, các ca khúc và các clip mới nhất với bạn bè quốc tế. Cũng nhờ nơi này, Đan Trường đã may mắn tích góp và sở hữu được một lượng đồ sộ ca khúc mới toanh, rất hiếm người có được (Đan Trường còn là hội viên của Promo Only ở Hoa Kỳ, để tham gia được hội này hàng năm mỗi hội viên phải đóng cả ngàn đô Mỹ tiền lệ phí sinh hoạt). Và chính vì muốn giới thiệu kho tàng âm nhạc của mình mà Đan Trường đã ấp ủ từ lâu việc mở một phòng trà hay quán cà phê. Đó sẽ là điểm hẹn lý tưởng cho các bạn sẽ yêu nhạc được thưởng thức trọn vẹn những tác phẩm mới nhất do chính Đan trường tuyển chọn. Quán # Bo Music đã ra đời từ đó và nằm ở 289 đường Lê Văn Sỹ, quận Phú Nhuận, TP HCM.

Đan Trường làm ông chủ quán cà phê

Đan Trường trước cửa quán cafe # Bo Music

- Có người nói sự nghiệp kinh doanh cá kiểng của anh trước đây không được thuận lợi nên Đan Trường buộc phải chuyển hướng. Anh thấy sao?

- Trước đây do yêu thích cá kiểng nên Đan Trường mở một nơi để trao đổi cá với người có cùng sở thích chứ không phải kinh doanh đại trà. Muốn kinh doanh được cá kiểng đòi hỏi người kinh doanh phải thực sự yêu mến nó, hiểu biết sâu sắc về nó và biết cách chăm sóc kỹ càng. Còn Đan Trường lại thường xuyên phải đi xa nên sợ rằng nếu phát triển lớn hơn nữa sẽ không kiểm soát hết được. Vì vậy, Đan Trường đã thu gọn lại, không trao đổi nữa mà chủ yếu nuôi vài chục hồ cá để giải trí mà thôi.

- Đâu là điểm nhấn và là bản sắc mang đậm phong cách riêng của Đan Trường ở quán cà phê này?

- Bước chân vào # Bo Music là bạn có thể nhận ngay ra đâu là những nét quen thuộc của Đan Trường. Phong cách trang trí của quán tuy đơn giản nhưng lại rất ấm cúng, gần gũi. Cảm tưởng như mọi người khách khi bước vào quán là như đang bước vào một điểm hẹn quen thuộc và trong đó mọi người đều có một sự gần gũi nhất định. Đặc biệt hơn cả chính là hàng trăm clip ca nhạc quốc tế thuộc hàng hiếm ở Việt Nam sẽ được phát trên màn hình TV siêu phẳng rất lớn có trong quán để phục vụ khách. Món “sữa bắp” cũng là món đặc biệt của quán mà Đan Trường rất thích, nếu ai thích khám phá thì đó là một phát hiện mới cho các bạn trẻ yêu nhạc. Và hơn thế nữa, các món uống ở đây không phải đặt theo tên thức uống đơn thuần như các quán café khác mà là theo tên các ca khúc mà Đan Trường từng thể hiện. Bước vào quán là bước vào một không gian tràn đầy màu sắc âm nhạc.

Đan Trường làm ông chủ quán cà phêĐan Trường làm ông chủ quán cà phê

Trầm ngâm trong quán

- Hiện tại anh vừa đi hát, vừa đóng phim vậy làm sao anh có thời gian để giám sát và quản lí các hoạt động kinh doanh của quán?

- Thời gian qua, Đan Trường đã đầu tư tiền của và dồn rất nhiều tâm sức cho # Bo Music rồi nên từ tháng 9 trở đi sẽ tập trung cho việc quay phim, thu album, biểu diễn… Mặc dù không thường xuyên có mặt ở quán để quản lí và giám sát tất cả các hoạt động kinh doanh của quán nhưng Đan Trường tin tưởng vào người thay mình quản lí quán. Cũng hy vọng là khách hàng đến với # Bo Music một phần vì Đan Trường nhưng những lần sau sẽ vì cả không gian âm nhạc và những thức uống đặt biệt của quán .

- Người ta thường nói, đối với đàn ông ở tuổi 20-25 rất hay nói đến chuyện học, ở tuổi 25-30 họ toàn nói chuyện sự nghiệp và ngoài tuổi 30 họ chỉ nói đến chuyện lập gia đình. Còn anh thì mãi đến bây giờ vẫn chỉ toàn nói đến chuyện sự nghiệp?

- Đan Trường nhận thấy mình là một trong số những ca sĩ hiếm hoi may mắn nhận được sự yêu mến của khán giả ở khắp nơi nên hiện tại Đan Trường vẫn muốn tạm thời hy sinh cuộc sống riêng của mình để phục vụ khán giả. Đó cũng là một sự đáp trả những tình cảm mà khán giả trên mọi miền đất nước đã dành cho mình. Những hạnh phúc khi được thăng hoa trên sân khấu, khi được sống trong vòng tay yêu thương của khán giả, fan hâm mộ, của bạn bè, người thân có thể khiến cho Đan Trường quên đi những muộn phiền riêng trong cuộc sống. Chính vì thế mà Đan Trường chưa muốn nghĩ đến chuyện gì khác.

Đan Trường làm ông chủ quán cà phêĐan Trường làm ông chủ quán cà phê

- Đẹp trai thường đi liền với đào hoa. 5 mối tình mà anh từng tiết lộ rằng mình đã trải qua đủ để chứng tỏ Đan Trường không phải là người “vô duyên” đến mức không có ai theo. Vậy lí do gì cho đến bây giờ khi đã bước qua tuổi “băm” anh vẫn chưa chịu lập gia đình?

- Đan Trường hứa sẽ thông báo trước ngày vui của mình cho khán giả và các fan biết trước 6 tháng để cùng chia vui với mình.

- Chuyện anh đang yêu một cô gái gốc Việt nhưng đang định cư ở nước ngoài, được cộng đồng fan râm ran thời gian qua là thế nào? Có người còn nói anh là người “sính ngoại”?

- Xin cho Đan Trường giữ những bí mật riêng tư của mình để dành một khoảng không “an toàn“ cho người ấy. Còn trong tình yêu thì nội hay ngoại đâu phải muốn là được. Tình yêu là sự tự nguyện của hai con tim xuất phát từ hai phía.

Với những gì hiện có, Đan Trường thiết nghĩ sẽ không quan tâm đến những “môn đăng hộ đối” đâu. Miễn sao mình tìm được tình yêu đích thực và đi đúng lí lẽ của trái tim.

Đan Trường làm ông chủ quán cà phêĐan Trường làm ông chủ quán cà phê

Thực đơn của quán chính là các ca khúc nổi tiếng của Đan Trường

- Trong thời buổi kinh tế khó khăn, âm nhạc đang lâm vào thế bão hòa thì Đan Trường vẫn luôn kín lịch diễn và là cái tên dẫn đầu về doanh thu trong các chương trình ca nhạc. Anh nói gì về điều này?

- Như đã nói ở trên, Đan Trường thấy mình là một trong số ít những ca sĩ có được sư may mắn đó. Lịch biểu diễn của Đan Trường thường được lên trước 6 tháng đầu năm, trải rộng khắp các tỉnh thành. Nhưng điều đó đồng thời cũng tạo rất nhiều áp lực vì mỗi lần xuất hiện ở mỗi địa phương phải là một Đan Trường mới trong mắt khán giả. Đan Trường rất hạnh phúc vì đã được đặt chân đến khắp mọi vùng miền của đất nước mình, từ vùng sâu, vùng xa cho đến thủ đô hay các thành phố lớn… Những ca khúc của Đan Trường cũng đã chinh phục được mọi tầng lớp khán giả từ trí thức, nông dân, công nhân, học sinh, người già, người trẻ… Đó là niềm tự hào, là hạnh phúc lớn nhất của một ca sĩ như Đan Trường.

Đan Trường làm ông chủ quán cà phê
Đan Trường làm ông chủ quán cà phê
Đan Trường làm ông chủ quán cà phê

Không gian bên trong và bên ngoài của quán

- Những kế hoạch sắp tới của anh?

- Khi bài báo này xuất hiện trên báo thì cũng là lúc Đan Trường đã lên đường đi biểu diễn tại Đài Loan và Úc. Sau khi thực hiện xong bộ phim Nhất qủy nhì ma trong tháng 10, Đan Trường sẽ tập trung thu âm gần 30 ca khúc mới, để thực hiện bộ album thứ 20 của mình. Sẽ có một đêm nhạc Đan Trường thật hoành tráng tại Tp. Hồ chí Minh để ra mắt bộ album mới này.

21 August, 2009

Promise

Today is so important. Many things may be changed from now on. Hopefully, I can do all the things I attent to do.

Many things have been worried about. I may think over these stuff, but I can not help myself to do that.

Actually, time is the crucial issue which I need to manage to achieve the goals I set. It is very difficult to attempt when the body is going to be very exhausted. Anyway, I need to try myself to finish these.

I own my family a promise. I own myself an attemption for the future goal.

From now on, I must be determined to do everything as good as possible. I will not promise anything, but I need to encourage myself to do the best.

Press on, everything seems to be nice with the best attemption!

17 August, 2009

what's a such day! what's a damn feeling...

It was really a bad starting for a new week. All the worst came up to me. I can’t stand with them either.

From clinical, from friends, from many sites…

So touching at that moment,

I can feel that my heart and my chest were tight when I realized that. I don’t want to think that way, don’t want to see it that hard…

But,

Truth is always the truth. I can’t change anything from that. Feeling was coming up that way so that nothing can change my mind at the moment.

So hopeless,
So painful,
My heart is so hurt at that time.

I can’t even realize that I may have that feeling. Sometimes I felt down, disappointed, set-down from someone doing a bad thing to me…

But…

Not the same feeling at the moment. My heart likes frozen and can’t pump blood to the body.

Cold

Surrounding
and
at the bottom of my soul
my mind
and everything

Sometimes,

Life is hard for me,
I felt upset to someone, about something…

Want

To get over it, soon, very soon…

Hope this feeling will have gone from tomorrow.

Wish

I can cry now to sweep away my sadness and my terrible feeling…

Yesterday - Mùa đông ko lạnh…

Hôm nay đích thực là mùa đông ko lạnh – 28oc. Trời nắng trong, ấm áp, thật tuyệt vời!

Vẫn chưa xong cái assignment…

Vẫn còn 1 tuần clinical…

Vẫn còn stress về cái driving test…

Thôi kệ, tới đâu tính tới đó!

Hôm nay fát hiện ra 1 chuyện. Hix… hix… thật là buồn…

Đó là

Bị ngta ghét mình, ko thèm nói chuyện với mình luôn! Ng gì kỳ ghê đi, ng ta nói có zị thui mà giận òi! Thui, tui xin lỗi òi, coi như xong, đúng ko? Còn ngta ghét tui, ko thèm nói chuyện với tui nữa thì tui chịu. Xin lỗi 1 lần thui chứ!!!

Tuần mới bắt đầu rồi! Cố gắng thui!!!

14 August, 2009

a week's gone!

One week clinical has gone. How light I feel now! One more week to go, won’t be hard, hopefully.

A week‘s gone through with many stuck stuff. I hate to repeat that all but feel bad during this week. Lot of things has been changed due to such things. Hope my decision gets some points to gain.

Working with elderly, I have understood how hard to been through that stage of life. We’ve been getting around at breaks and lunch time to discuss how we can spend our life when we get older. We all agree to die at 80 ages, enjoy life quite enough and sleep for a better life rather than alive with chronic illness which has been stated as aged stage.

“What come will come” is the good phases I’ve been learn last week. Really true! Learn many things at the same time as long as tiredness.

Another week’s coming. Hopefully, everything’s been smoothly. Try to finish assignment from tomorrow.

Such a damn internet. Such a LOVE virus. Hope everything’s back on the track. Hope everything’s being nice with me.

Bless myself for everything I’ve get, everyone I’ve met.

09 August, 2009

Tình cảm

Sau đám giỗ trở về. Mình gặp phải kinh nghiệm thương đau. Cái nỳ có thể liệt vào hàng “ráng chịu”.

Sau 1 đêm lòng vòng tâm sự về chuyện tình cảm. Mới ngộ ra 1 điều rằng, mình quá khó tính. Huhuhu, mình đâu muốn thế, nhưng lý trí đã điều khiển con tim. Và vì vậy, dù muốn hay ko, mình vẫn phải làm cho ai đó buồn “nếu lỡ yêu em”. Hahaha, hơi shến, but that’s true. Hope noone being hurt from me. I’m so sorry if I did or doing…

Sau 1 hồi ra tay nghĩa hiệp. Chắc là bị chửi vì tội nhiều chuyện òi. Hix hix, em nào muốn thế. Chỉ mong cho mọi chuyện tốt đẹp lên thui. Đúng là đầu óc mình đơn giản đến ko thể ngờ. Mình chỉ lòng vòng những suy nghĩ đơn giản mà thui. Nhưng có ngờ đâu sự thật lại xa và cao hơn thế nữa. Thôi thì mình xin lỗi những ai cần được xin lỗi. Mình xin hứa sẽ ko suy nghĩ đơn giản như vậy nữa về những vấn đề phức-tạp-tương-tự về sau!

Chỉ mong, thật tâm, mọi ng sẽ yêu thương và quý mến nhau thật nhiều. Để ko còn ai khổ, ko còn ai đau, và ko còn ai buồn rầu thê thảm.

Và chính vì thế. Sau 1 đêm tâm sự chuyện tình yêu và máy em đã bị dính LOVE virus (tự đặt cho nó oai! Hahaha, chứ ai biết nó bị gì, chỉ nghi là virus thui vì sáng dậy em nó đã ko còn vẻ linh hoạt như xưa!!!). Đau khổ đến thế nào khi phải mày mò install lại hết tất cả. Hơn thế nữa là phải bỏ đi 1 đống files mình ko hề muốn. Nhưng do điều kiện lưu trữ hạn hẹp mà phải nói lời chia tay…

Trong sự cố này, mình cũng delete luôn cái Y!M version 9.0, cũng tại nó mà ra tất cả. Tự tay delete để dặn bản thân ko đc nhiều chuyện nữa!!!

Và còn điều nữa. Em tự hứa với bản thân là sẽ ko khó khăn với ai hết. Em sẽ mở lòng mình, đón nhận những ng bạn, nhưng tha thứ cho em nếu ai đó muốn “bước thêm 1 bước”. Em buồn lắm vì ng bạn đã ko thể “lùi lại” bước ban đầu. Tình cảm ko có lỗi, chỉ có lỗi là ng cho và ng nhận. Nhưng thôi, fải làm cho nó trong sáng hơn chứ.

Ví như ta đi qua cây cầu, dù cảnh đẹp đấy, muốn đứng lại ngắm xem, nhưng dòng xe và luật lệ đã ko cho phép đứng lại quá lâu. Vậy thì tại sao ta ko vui vẻ đi tiếp và giữ mãi những hình ảnh đẹp ấy trong kí ức của mình.

Dù qua hay lại, dù thành công hay thất bại, cũng chỉ mong mọi ng vui vẻ bên nhau. Đừng buồn, đừng giận nhau. Vì trong cuộc sống có đôi lúc khiến ta đầy mâu thuẫn – chính trong bản thân và với cả mọi ng xung quanh. Hãy vì nhau, vì những nụ cười, vì những ký ức đẹp đẽ đã có – hãy tha thứ cho nhau, và hơn hết là cho nhau thêm một lần nữa được yêu thương. Bạn nhé!!!

new weeks, new challenges start tmr

Mới có mấy ngày cuối tuần thôi mà events quá trời. Nhiều cái vui mà nhiều cái buồn. Nhưng thôi, “chuyện vui em xin giữ, để nổi buồn đừng qua đây!”

Hôm thứ 5 đi interview, hy vọng đầu xuôi đuôi lọt, để có chút gọi là experience cho lần interview tới, quyết định cuộc đời mình. Bless myself…

Cũng chuyện trong ngày thứ 5 làm cho mình hiểu rõ hơn mặt khác của con ng. Đầu óc mình lúc nào cũng đơn giản, đơn giản tới mức tàn nhẫn để ko thể nhìn rõ được 2 mặt của cuộc sống. Mình đã nhiều lần tự trách bản thân về sự cố này rồi, nhưng sao mỗi lần gặp, vẫn đối xử thế. Và mỗi lần như thế, lại thấy đau lòng quá! Mình buồn và thất vọng rất nhiều! Mình chán nhất là cái cảm giác ngta luôn đặt giá trị của đồng tiền lên trên hàng đầu, và mất cả cái-mình-gọi-là-tình-ng. Cảm thấy mọi thứ thay đổi, trong lòng buồn nhiều hơn vui. Hy vọng mọi chuyện sẽ qua, qua thật nhau, và vết rạn kia sẽ lành dù biết rằng khi đối mặt với ngđó lần nữa, thái độ sẽ rất rất khác! Nhưng ko sao, sẽ kết thúc cái gọi là mối-quan-hệ đó nhanh thôi mà! Đừng tuyệt vọng và nản chí tôi ơi, xung quanh ta còn rất nhiều ng tốt và đối xử với ta bằng tình cảm chân thành kia mà!!!

Dẹp qua cái chuyện buồn đi, và sống vui vẻ, tôi nha!!!

Khi shop gom đồ, hehehe, gom quá trời, đầy giỏ. Tưởng tha về nhà gần 5kg trên tay. Cũng hơi nản, nhưng fải chịu chứ sao! Ai ngờ gặp bà chị, kekeke, chở về, khoẻ cả tay. Và cũng trong hôm đó, đi bụi 1 ngày, fụ đám giỗ Ngoại. Vui quá trời, cứ như ở VN đó, phụ đám giỗ 2 ngày luôn!

Rồi đi chùa, xem tượng Phật bằng ngọc. Thấy hình rồi, nên cũng ko có exciting nhiều như mấy ng ở VN. Nhưng nói chung đc tận mắt thấy vẫn hơn là mấy ng ko thấy đc, chỉ đc coi hình. Hehehe. Và đã đem về 4 pics, dán đầy phòng. Kekeke, từ nay, ko sợ ma nữa rồi vì Phật ở khắp nơi!

Mai là clinical rồi, phải dậy lúc 4.30am để đi cho on time. Ngán dễ sợ đó! Đang mùa đông mà, 6am dậy còn lạnh cóng huống chi 4.30am. Nhưng thôi, fải chịu vậy vì số mình cũng chỉ đc tới đó! Ko hơn nữa!!!

Thế mới thấy vẫn còn nhiều ng tốt với mình. Chị bạn vừa nghe than bị dậy sớm là rủ ngay lên nhà chỉ ở ké cho 2 tuần vì chị í làm trong bệnh viện đó, và ở hẳn trong campus đó luôn. Thích ghê nơi! Nhưng sau 1 hồi nghe chi tiết thì thấy hơi bị rắc rối. Em phải chịu khó thui chị ơi. Vì em sợ cái cảnh trốn tránh lắm! Trốn tránh tình cảm thì được chứ trốn trách nhà chức trách thì em ko dám! Hahaha, cám ơn chị rất nhiều vì hảo tâm đó! Hi vọng khi graduate sẽ có dịp ở với chị và tụi mình sẽ là đồng nghiệp với nhau ha!!!

Còn nữa, sau cái sự cố thứ 5, mình quyết định mượn xe để có gì trục trặc sẽ có xe ứng phó! May phước, con-em-bạn cho mượn ngay. Còn chưa kể là mượn laptop trong khi đi bụi xa nhà! Cũng đc đồng ý nốt. Hahaha. Thế mới thấy, bạn cũng mình cũng tốt y như mình.

Thế đấy, đừng tuyệt vọng tôi nhé! Mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả thôi. Mọi thứ vẫn còn ở phía trước. Ngẩn cao đầu và tràn đầy hy vọng bước tới nhé! Cố lên thôi!

08 August, 2009

Khoe hình

Post mấy tấm hình, dễ bị hiểu lầm hết sức. Hahaha, mặc kệ, hình đẹp cứ post. Ai muốn hiểu sao hiểu.

Photobucket
Tấm nỳ là thằng bé chụp.

Photobucket

Photobucket
Còn 2 tấm nỳ là mình chụp.

Từ mấy tấm hình này, mới suy ra được: quen biết ng cao vô cùng có lợi. Đấy nè, thằng nỳ nè! Cao 175cm nha! Tay dài, chân dài. Tía má ơi, kêu nó chụp hình thật là hay quá xá! Thấy đc nữa ng mà vẫn nhìn ko ra là tự chụp. Thế mới thấy, đi với nó có lợi vô cùng. Hahaha, 2 đứa đi, vẫn chụp hình đựơc, vẫn đẹp như thường.

Nhận ra ngay sự khác biệt giữa 2 tay chụp. Và nhận ra ngay lợi thế của chiều cao…
I wish I can be taller, up to 170.

Then, he’s my photographer.
Photobucket

Photobucket
I’m looked so cool in these pics. Hehehe, confident, but it’s true.

Photobucket
I and flowers, are same as the beauty, but different in the skin colour. Hohoho. Still nice…

Photobucket
Bên cạnh hoa anh đào* nhá! Hahaha, cả rừng hoa anh đào sau lưng. Ui chùi ui, trắng xoá cả bầu trời. Ui giùi ui, sao mà đẹp thía. Cứ tưởng đang ở Tokyo! Hohoho, ko kịp mua rượu sake để ngồi dưới gốc cây anh đào mà thưởng thức.

Ui là la, sa-ku-ra, sa-ku-ra…

* Chú thích: cây plum sau vườn nhà bà chị. Hoa nở trắng cành. Có 1 cây thui, nhưng hum làm đám giỗ, gió lớn, cánh hoa rơi tả tơi, nhìn y chang hoa anh đào. Thế là đặt tên hoa anh đào luôn. Nói rõ nhá, hoa anh đào, nhưng mà cây plum. Hohoho.

07 August, 2009

05 August, 2009

Giỗ Ngoại

Sắp tới đám giỗ của Ngoại rồi! Ngồi ngẫm nghĩ cũng nhanh quá! Mà nhức nhối hơn lại là cảm giác nhớ nhà…

Vì tháng 5 bị nhuần nên đám giỗ Ngọai fải trễ hơn 1 tháng. Thế là ngay dịp mình về VN nhưng ko đc ăn đám giỗ!

Thấy thương quá, cháu Ngoại út 3 lần đám giỗ rồi mà ko có dự, vậy mà gần đúng dịp lại bị hụt luôn. Bảy thương thương, mấy chị thương thương, làm luôn 1 cái đám giỗ nhỏ cho Ngoại sẵn cho mình hưởng sái ké…

1 cái đám giỗ nhỏ giữa tháng 5 nhuần. Mỗi đứa cháu ngoại chuẩn bị 1 món để cúng Ngoại. Vẫn những món ăn Ngoại thích lúc trước, vẫn những món thông thường trong dịp giỗ. Năm nay, cháu ngoại út làm 1 món tây đãi Ngoại, ko biết Ngoại có thấy lạ miệng mà ngán ăn ko nữa!

Nhớ lại 2 ngày đám giỗ mà nhớ mọi ng quá! Mọi ng thương mình thật nhiều. Nhớ bữa cơm trễ hôm tiên thường. Món mì xào là ngon nhất vì mì ít hơn thịt và kì này thì mình ăn thịt ít hơn mì. Nhớ món nước mắm ốc để ăn với mì. Vẫn món canh chua cá lóc, thịt kho hột vịt của Ngoại ưa thích khi còn sống (chỗ này thì cháu ngoại út giống y chang Ngoại!). Ăn uống no nê!

Nhớ hoài bữa cơm trưa hôm giỗ chính. Mọi ng đừ vì chuẩn bị cơm cúng khá trưa. Chờ đợi cúng xong để dọn xuống ăn mà ai cũng nhừ tử. Cơm hôm đó thật nhiều món. Chả giò, soup cua, bánh phồng vuông, chạo tôm, cơm, canh và món mini wrap. Có 1 ca nước chuyền tay mà thấy vui dễ sợ.

Nhớ nhớ hoài cái bữa cơm hôm đó! Nhớ nhà mình ghê luôn!!!

Ko bíêt trong nhà mình giờ đang chuẫn bị menu thế nào rồi để làm giỗ Ngoại. Chắc sẽ nhộn nhịp lắm đây, vì cháu Ngoại bây giờ đã lớn hết rồi, ai cũng giỏi giang và đảm đang (trừ đứa út này đây!). Thế nào cũng làm 1 đám giỗ thịnh soạn mà thôi. Phải chi mình có mặt hôm giỗ chính nhỉ! Khách khứa nhiều, làm lụng nhiều và sẽ bị cằn nhằn nhiều!

Nhớ mọi ng quá đi thôi!!!

03 August, 2009

say happy birthday to you... quite late!!!

Hôm nay rảnh rổi ngồi suy nghĩ về chuyến đi hôm bữa ở LK. Chợt nhớ ra 1 chuyện vô cùng quan trọng. Ko biết ng ta có giận hay trách mình vô tình ko nữa!!!

Đi chơi ngay ngày sinh nhật của bạn. Mà mình thì quên khuấy luôn. Mình vô tình quá fải ko bạn. Thật tình thì ko nhờ mấy cái ngày trên những tấm hình của cell phone thì mình cũng quên tuốt mình đã đi chơi vào ngày nào!

Hôm ấy trên đường về, bạn gọi mình quá trời! Mình đang mải mê đi chơi, có để ý cái đt đâu. Lát sau thấy miss call và số lạ, biết ngay bạn gọi. Gọi lại cho bạn thì ko đc. Cũng may là bạn cố gọi lần nữa và tụi mình đã on phone.

Nhưng

Mình thật sự ko nhớ gì cả. Nói vu vơ 1 hồi rùi bảo bạn cúp máy đi, vì đang đi xe, ồn ào ko nói chuyện đc.

Mà bạn cũng kỳ ghê. Chắc là gọi có chủ ý đúng ko? Chờ câu chúc mừng đúng ko? Zị mà ko trách tui 1 tiếng để tui nhớ!!!

Thành thật xin lỗi bạn. Dù sao thì gần 1 tháng sau, mình cũng đã nhớ. Thôi thì chúc mừng bạn muộn vậy. Vẫn ko qua, ko hoa, ko bánh kem, ko card như mọi năm nha!!!

Photobucket

Thêm tuổi mới, nhiều thành công hơn bạn nhé! Và thật nhiều may mắn sẽ đến với bạn. Nhiều niềm vui nữa chứ! Sống thật hạnh phúc và vui vẻ nha bạn! Còn điều quan trọng nữa là mau sớm có … để bầu bạn lúc vui buồn, và chia sẻ những trăn trở trong cuộc sống của bạn. Bạn nhé!!!

02 August, 2009

1 ngày đầu tháng 8

Đúng 1 tuần bay sang AU…

Tháng 8 đã bắt đầu rồi. Ko bao lâu nữa mình sẽ tốt nghiệp. Sẽ có bằng trong tay và bắt đầu làm việc.

Nghĩ tới giây phút đó sao thấy sợ sợ. Uh, ra trường rồi đi làm. Một công thức đơn giản nhưng biết mình có làm được hay ko? Thấy lo lắm vì mọi thứ sẽ là 1 cuộc thay đổi lớn trong cuộc đời. Hy vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp, sẽ thật tốt đẹp với sự cố gắng hết sức của bản thân!!!

Vẫn cái cảm giác nhớ nhà và trống trải. Ko hiểu tại sao nữa! Thấy bản thân chẳng có chút nghị lực nào để vượt qua! Thấy con ng mình mới vô dụng làm sao.

Làm sao để mình có thể mạnh mẽ hơn. Thì biết rằng 1, 2 năm sẽ rất dài nếu như mình cứ ngồi mong ngóng. Nhưng rồi thì sao chứ? Biết thế nhưng vẫn cứ mong ngóng.

Tự an ủi bản thân để có thêm nghị lực. Nhưng chắc vì quá yếu đuối nên vẫn cứ thế! Đến chừng nào thì mọi thứ sẽ quay lại như lúc ban đầu – ko lo sợ, chỉ có sự chờ đợi để đương đầu!

Mà hình như mình sợ thất bại...

30 July, 2009

Homesick

Thế là cũng gần 1 tuần trôi qua. Nhớ ngày này tuần trước, cả nhà đang nhộn nhịp ăn cua rang me, bánh bao, cà ri, thịt muối chiên, canh rong biển. Ui cha, đồ ăn nhiều vô số, chỉ với mục đích “đãi cho qua bển ko bị chết thèm!”.

Giờ đây ngồi nhớ lại những ngày tháng vui vẻ bên gia đình. Lục lọi những files hình mới thấy nhớ nhà nhiều quá! Uh, cái mùa đông khắc nghiệt và lạnh lẽo này khiến cho con ng trầm tư hơn và suy nghĩ thật là nhiều!

Giờ này chắc ba mẹ chỉ lủi thủi ăn cơm với nhau, rồi nằm coi TV với nhau lủi thủi. Thương hai ông bà già, lủi thủi cặm cụi nuôi con. Nhớ con, nhớ cháu nhưng vì tương lai hạnh phúc của tụi nó mà phải chịu cực, chịu khổ, mím môi cho con rời khỏi gia đình. Hai thân già lủi thủi, cặm cụi sớm tối có nhau. Già rồi, bệnh cũng nhiều, lại thêm phần nhớ con, nhớ cháu…

Thấy cảnh ba mẹ cực ko chịu nổi. Vậy mà hỏi tới thì cứ trả lời tỉnh rụi “hai ông bà tự làm tự sống, tụi bây lo gì!”. Lo chứ sao ko! Con lớn hết rồi mà cứ để ba mẹ bận tâm lo hoài thì sao được. Mà con thì cũng có giỏi giang gì hơn để ba mẹ bớt lo đâu.

Nhớ nhà mình ghê! Giờ này tuần trước là đang rôm rả đập cua, ì xèo đòi cái nắp cua với Jennie, Bảy thì cằn nhằn mẹ “đồ ăn đủ thứ còn mua thêm bánh bao chi!”. Cơm canh ăn lùm tum, vậy mà vui quá!

Phải chi giờ này còn ở VN ta. Thế nào cũng ăn thêm được vài món đặc sản trong nhà rồi mới bay qua AU.

Thôi thì ráng, vài tháng tới sẽ bận rộn hơn và ít nhớ gia đình hơn!

Cũng ko lâu nữa thì mình sẽ fải rời khỏi vòng tay ấm áp, tự đứng dậy trên đôi chân của mình, tự biết sống cho bản thân.

Thế nào mình cũng sẽ lớn, sẽ trưởng thành hơn, sẽ ko còn những phút giây yếu lòng, gõ gõ nghĩ nghĩ rồi lại trào nước mắt như vầy nữa…

23/06/09

Feel exhausted,
Don’t know what to do,
Tired,
Upset,
Worried…

All the feelings gather inside,
Want to get rid of them, get rid of everything just come up today.

Bless myself…
Bless me
To be able to cope to all situations,
To overcome all the overwhelming circumstances…

Work hard myself…
Don’t make all my lovers disappointed…

29 July, 2009

Bad luck day

Hôm nay đúng là 1 ngày xui xẻo. Đúng bản chất XUI, mà ko chỉ áp dụng cho mỗi mình mình.

Sáng dậy sẵn sàng đi học lái xe. Còn ôn luyện mấy bữa nữa đâu là thi lấy bằng rồi. Vậy đó. Lót tót ra station, mua 1 cái ticket from Liverpool to Merrylands. Dự tính sẵn hết là sẽ đi claim cái sunglasses sau khi đi học về sẵn ghé Big W mua cái phone. Ai có ngờ, train bị delayed 2 lần tổng cộng gần 30’. Tưởng đi học trễ, cũng may là đúng giờ. Ác hơn là ông thầy chẳng thèm tới. Gọi điện cho ổng thì nói cụt lủn rùi cúp máy. Dễ quê ác luôn.

Chưa xong, chạy về tính qua shop thì quên đem cái kính theo để claim. Thế là lủi thủi về nhà. Vừa đi vừa tức. Tức cành hông. Ai đời bỏ ra cả buổi sáng mà chả làm gì được.

Ví dụ khác để chứng tỏ 29/07/09 là ngày xui xẻo.

Nhỏ bạn bị quên cái ID card trong library để mượn sách ở máy. Ko hề hay biết cho đến khi lục cái ID lần nữa vào ngày hum sau. Cứ ngỡ mình may mắn khi có “bạn” trả ID cho reception cho đến khi check cái list of borrowed books. Pó tay dễ sợ. Bị mượn vài cuốn sách và đang ngậm ngùi. Cũng mong mỏi là “bạn” đó có lương tâm, mượn xong rùi trả sách đúng hạn chứ đừng có giữ làm của riêng luôn thì mệt.

Mong là sau ngày hôm nay, mọi chuyện sẽ trở lại bình thường. Ko cần fải may mắn đến trúng lotto, chỉ cần vừa đủ để ko fải gặp những chuyện khiến cho đầu óc suy nghĩ nhiều quá và ko lo sợ trong lòng mà thôi!!!

26 July, 2009

24/06/2009 - pre holiday

Vừa làm xong cái exam. Thật ko dám comment gì thêm nữa. Giờ chỉ còn biết cầu Trời Phật cho mình đủ điểm mà thôi!!!

Tâm trạng lộn xộn quá! Đã thấy mệt mỏi lắm với bản thân. Mệt từ mọi thứ. Đang trông chờ vào kì holiday, nhưng lại còn quá nhiều thứ phải lo. Ko biết ra sao nữa!

Đêm qua lại mơ thấy “ác mộng du lịch”. Lần nào về VN cũng bị mơ hết à! Tòan điều ko muốn xảy ra thôi.

Đã mất ngủ 2 đêm, trằn trọc ko biết suy nghĩ chuyện gì nữa. Cứ lừ đừ, chập chờn trong giấc ngủ rồi thi tỉnh dậy thì mới 3h sáng. Cố nằm thêm nữa thì 6h đã tỉnh rụi và ra khỏi mền.

Thấy lo lo trong người làm sao đó. Về vn thì Swine flu. Trong đợt xui xẻo này ko biết có bị dính ko nữa?!? Hy vọng mình được an toàn. Tự nhiên thằng nhóc hù mình giờ cũng thấy ghê ghê. Cố tự trấn an mình thôi! Mong là mọi chuyện sẽ êm xuôi.

Rồi biết bao điều suy tư về new grad year – IELTS, referees, preferences… Thật là nhức đầu và mệt mỏi lắm luôn. Thấy mình kiệt sức và ko còn năng lượng để làm bất cứ việc gì. Nhưng dù gì thì cũng fải cố thôi.

Hy vọng về VN relax 1 tháng sẽ tiếp thêm nghị lực cho chặng đường cuối cùng của mình được suông sẻ…

17 July, 2009

Tế Hanh

Nhà thơ đầu tiên trong đời mình yêu thích. Yêu cái vẻ mộc mạc gần gũi trong thơ ông. Yêu mãi bài thơ đầu tiên trong đời mình học - mà yêu thích. Yêu nét thân thương gần gũi với quê hương của ông. "Nhớ con sông quê hương" mãi luôn remind hình ảnh những con sông nhỏ quanh nhà Ngoại mà ngày xưa, trong kí ức bé dại chỉ biết có dừa nước và cá lìm kìm.

Chia tay nhà thơ. Chia tay 1 người xa lạ nữa nhưng lại khiến mình xúc động sau cái chết của Phạm Tiến Duật. Chúc bác ra đi về phía bên kia cuộc sống 1 cách thanh thản, thoát khỏi cái đau đớn của thân xác ở cõi tạm này!!!


KTĐT - Nhà thơ Tế Hanh, tác giả của bài thơ “Nhớ con sông quê hương” nổi tiếng đã qua đời lúc 12 giờ trưa ngày hôm nay (16/7) tại Hà Nội sau nhiều năm chống chọi với căn bệnh xuất huyết não.


Nhớ con sông quê hương

Tế Hanh



Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Toả nắng xuống dòng sông ấm áp

Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
Sông của miền Nam nước Việt thân yêu
Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy.

Bạn bè tôi túm năm tụm bảy
Bầy chim non bay lượn trên sông
Tôi dang tay ôm nước vào lòng
Sông mở nước ôm tôi vào dạ.

Chúng tôi lớn lên mỗi người một ngả
Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông
Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến.

Nhưng lòng tôi như mưa nguồn gió biển
Vẫn trở về lưu luyến bên sông...
Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc.

Hai tiếng thiêng liêng hai tiếng miền Nam
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết.

Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới.

Quê hương ơi, lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không ghềnh thác nào ngăn cản được
Tôi sẽ đến nơi tôi hằng mong ước.

Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương.

Theo DT

15 July, 2009

13-07-2009

Mới đây đã qua hơn ½ holiday rồi. Tuy nói là enjoy nhưn g cũng chẳng relax được mấy! Thấy chán nản dễ sợ.



Về tới nơi để thi IELTS – kết quả quá là thất vọng. Ko ngờ hơn 3 năm trời bên xứ Tây mà trình độ chẳng khá lên là mấy. Nhưng cũng hơi khá, tuy nhiên vẫn chưa đủ. Buồn quá sức đi thôi. Sẽ cố gắng làm lại lần nữa, nhưng biết mình có khá hơn ko? Đúng là học tài thi phận – tài năng ko đủ mà may mắn cũng ko nhiều. Thôi thì gắng hết sức lần nữa. Hi vọng trời sẽ ko fụ long mình. Gắng hết sức mình, và fải thật cố gắng, thật thật cố gắng, để ko fụ lòng mọi ng.



Đi chơi, cũng có đi chơi! Nhưng bản thân ko đủ sức đi. Phê quá là fê. Nhưng vui thật. Vui nhất là đi chung tập thể. Mọi người thật vui vẻ và hoà đờng6. Vui nhất là được tình cảm tốt từ mọi ng. Được gia nhập tập thể và hoà mình vào mọi ng điều mà mình ko có cơ hội tham gia như từ trước đến giờ!



Sức khoẻ thì có vẻ tệ hơn rất nhiều. Đi vài tiếng đã đau lưng. Ăn uống thì kiêng hem dữ dội mà vẫn ko thể vượt qua rào cản của “bộ đồ lòng”. Đi chơi, ăn thả ga chẳng được bao nhiêu thì đi 1 ngày, nằm bẹp 3 ngày. Chán ơi là chán.



Còn vài ngày nữa là bay rồi. Ko biết bao giờ mới lại bay về thảnh thơi như bây giờ. Dù biết thời gian sẽ qua và mọi thứ sẽ fải thay đổi, nhưng cứ nghĩ tới là thấy buồn. Thôi thì tuỳ vào số phận của mình. Biết đâu mọi thứ sẽ bất ngờ hơn những gì mình dự tính. Và những điều xảy ra sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều so với mọi thứ mình nghĩ. Mong chờ như vậy và mọi chuyện có thể sẽ tới mà!



Mọi ng có vẻ thay đổi hơn so với ngày xưa. Uh, thay đổi nhiều lắm chứ! Mình quả thật là chưa cop được. Nhưng thui, thời gian là thế, mọi thứ sẽ bị fai nhoà và cuốn theo thời gian thôi. Mình ko thể níu kéo những thứ thuộc về mình. Điều duy nhất có thể làm bây giờ là chấp nhận – bạn bè thôi mà, rùi ai cũng sẽ tìm cho mình hướng đi của riêng mình, ko ai gặp ai trên đường đời đó – thì tại sao mình lại đòi hỏi sự trùng lắp về cá tính của mỗi con ng. Bạn mình vẫn sẽ là bạn mình. Quá khứ mãi còn đó, nhưng hiện tại và tương lai là những thứ thay đổi, và đó chính là những điều mình fải học để vượt qua!



Gia đình, mình yêu lắm gia đình mình. Yêu những phút giây và tình cảm ấm áp. Nhiều lúc nằm coi tv trong nhà mà cũng thấy sóng mũi cay cay. Những giây phút ấy chính bản thân mình cũng ko hiểu tại sao. Nhưng mình cảm thấy quý lắm những giây phút êm đềm ấy. Nhưng thời gian và không gian là những thứ ko tuyệt đối, chỉ duy trì theo thời khắc. Uh thì cố gắng thôi. Rồi mình sẽ lưu giữ và sống trong những kỉ niệm êm đềm này để vượt qua những khó khăn mình sẽ gặp trong tương lai – để biết an ủi bản thân và ko tủi lòng vì những giờ phút cô đơn trống trải.



Cám ơn gia đình, cám ơn mọi ng, cám ơn bạn bè đã mang lại những giây phút ko thể quên trong chuyến holiday này. Mọi thứ sẽ mãi là kỉ niệm đẹp trong kí ức của mình. Dù mai này có ra sao. Những ngày holiday tháng 7/2009 vẫn mãi đẹp và ko quên trong kí ức của mình!!!

12 July, 2009

Vườn chôm chôm Long Khánh, Đồng Nai


12/07: đi chơi ở vườn chôm chôm. Toàn bạn mới nhưng vui lém ah nha!!!

31/07 - 01/08 - 09 add in

05/07/2009

Bọn mình khởi hành đi vườn trái cây ở Đồng Nai. Phấn khởi vô cùng c’oz the 1st time been there.

0550: get up and prepared for the trip. Bảy bắt ăn sáng trước khi ra khỏi nhà vì “mê chơi bị bỏ đói rồi sao!”. Trước khi đi còn fải dặn dò bạn tài xế “chạy chậm thôi nghen con!”. Hahaha, all people take care of me! I love that!

Ra khỏi nhà mà trong đt chỉ còn có vài k credit, có chết ko chứ! Đi chơi 1 hồi mới nhớ để xin anh rể vài trăm k credit. Khổ thân tui!!!

Bọn mình khởi hành sớm lắm!

0645: ra khỏi cửa và chạy thẳng đến nơi hẹn! Cha cha, lúc này mới cam go nè!

Gặp lại 2 bạn cũ và 1 bạn mới! Hix hix, chuyện bị hiểu lầm cũng bắt đầu từ đây! 2 bạn kia là couple còn mình thì ko. Zị đó, 3 bạn chờ trước nhà, bị lầm tưởng là 2 couples đi chơi. Zìa nhà bị chọc thúi mặt mũi. Em hứa với các anh chị trong nhà, các anh chị em ngòai xã hội là em còn đang single, still looking for my prince, “em vẫn như ngày xưa”.

0700: nơi hẹn là trường của bạn mình đang công tác! Ai cha, nhắc tới đây mới nghe oai làm sao. Mình có bạn là giáo viên nhá! Ít nhiều cũng được lũ con nít lít xít trong đó (nếu gặp) gọi bằng cô nhá! Hahaha, nghe mới đã gì đâu! Chợt ngẫm nghĩ - thế là mình đã lớn!!!

Vào đến nơi là có bạn Thoa và tỷ Thủy đã đợi sẵn. Tinh thần “dây nịt” đây nè! Chào hỏi bạn mới (hehehe, mắc cỡ qué!). Ai có ngờ, bạn mới nhìn lầm mình với cô nàng nào đó mà hum trước bạn đã chở đi chơi cùng. Ai cha cha, cũng may em là ng mới trong đám nên cũng dễ thanh minh!

Vài ngày trước đi Châu Đốc, dọc đường thấy toàn hoa phượng. Thế là nỗi lãng mạn trong lòng nổi dậy, nhất quyết bảo bạn dẫn vào trường để chôm chỉa 1 cành phượng mang về ép vào tập. Và niềm quyết tâm đã thực hiện được!

Chùm phượng này là chùm duy nhất còn sót lại trên cây. Phải chăng hè sắp hết???

Bạn Hùng cao cao bẻ cho 1 nhánh có tổng cộng 6 bông (hay hơn, ko nhớ!). Ngồi ép được 2 con bướm. Bẻ, bứt, ngắt đã đời mới nhớ là quên chụp hình làm kỉ niệm. Hehehe, lôi máy ra làm đc vài poses. Fải công nhận lên hình đẹp ghê! Làm giờ ngồi coi lại thấy nhớ bữa hum ấy da diết…

Photobucket

Photobucket

Quay lại chủ đề đi chơi.

Around 0800/0830 (or more): nhân vật quan trọng và sử dụng tinh thần “dây thun” xuất hiện. Ai cha cha, em khâm phục ghê lắm! Làm bọn em ngồi bẻ hoa làm bướm, tung tăng khắp sân trường, và ngồi đợi cả buổi trời!

Chổ này thì ko nhớ rõ, trưởng môn phái Nga Mi đến trước hay trưởng môn phái kia đến trước. Nhưng em vẫn nhớ hoài cái tinh thần dây thun ấy – nó mới bất khuất làm sao!

Anh Trí đến chuộc lỗi bằng mấy ổ bánh mì nhỉ? Hahaha, rất tiếc là em ko có thưởng thức vì em đã sợ bánh mì sau cuộc cách mạng ròng rã chiến đấu với bánh mì 2 tháng trời! May phước, ai ăn cũng bị cay vì ớt. Hahaha, em thoát nạn.

Around 0830: xuất phát đi về Đồng Nai.

Sau 1 hồi ko thảo luận trước, các anh chị cứ vòng vòng ngoằn ngoèo trong thành phố. Đối với em, mọi thứ đều mới, so no idea! Chỉ sợ cái là đường thành phố mình kẹt xe dữ quá! Kẹt ko chỉ vì đông xe mà là vì sửa đường. Hohoho, đi đến đâu, ko thấy đường sửa, thì chắc rằng nơi đó ko thuộc thành phố!

Chạy ra khoảng xa xa, khỏi thành phố thì thấy thoải mái hẳn. Đường ít đông và cũng êm hơn. Thích nhất là đi qua mấy cây cầu. Cảnh 2 bên sông đẹp lắm. Nhưng ko dám chụp hình – 1 phần sợ bị giật đt, fần khác là sợ tung tăng chụp chụp sẽ bị “đo đường”. Nhưng ko sao, kí ức vẫn giữ đây mà! Nguyên vẹn cảnh vật lẫn tình cảm. Chỉ wonder, ko biết mai mốt có còn đc thấy cảnh như vậy nữa hay ko?

About 1000: tới nhà ng thân của bạn. Cha cha, tại đây, em bắt gặp hình ảnh đã lâu lắm ko có. Đó là cây me!

Photobucket

Em yêu lắm hình ảnh của cây me vì thưở nhỏ ở nhà ngoại, anh thường hay trèo cây hái cho em vài trái me dốt để ăn với muối. Những trái me ruột xanh, ăn 1 mắt kèm theo 1 viên muối. Cảm giác tuổi thơ trong em trổi dậy và em chụp ngay 1 pose của trái me (gần như là) duy nhất trên cây!

Chủ nhà tiếp đãi mận, xoài và mít. Hehehe, vì phút đầu bỡ ngỡ mà em đã ko dám chụp hình. Hix hix, giờ nghĩ lại tiếc ghê. Tiếc hơn nữa là mấy bịch trái cây kia rơi vào tay Thoa – Trí khi mạng phép trút hết phần mời kia để di cư qua vườn chôm chôm ở Long Khánh.

Ui, trái cây, em yêu trái cây. Thích nhất là nhìn cây lủng lẳng trái. Ác nhất là em ko dám ăn nhiều vì tiêu chí “bộ đồ lòng” ko cho phép. Như nhìn cây đầy trái là thích mắt nhất!

Photobucket

Photobucket

Chặng đường từ nhà ở ĐN qua LK mới là phê nhất. Đó là 1 chuyến đi bất tận, tưởng chừng như ko tới và vì ko đc báo trước nên tinh thần có hơi bị “tuột”.

Từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên trong đời em đi chơi xa như vậy bằng xe máy. Ui cha, phê phải biết. Chân tê, tay tê, … cũng tê. Mặt thì tê tê vì đầy bụi. Ui cha, đường xa vô tận…

Nhưng thích nhất là đi ngang qua thành phố Biên Hòa. Thế mới biết, VN cũng còn nhiều nơi đẹp, nhiều chỗ để đặt chân. Thành phố BH nhỏ hơn rất nhiều so với TPHCM. Người xe cũng ít hơn rất nhiều. Bạn nói tối ở đây ngủ lúc 10pm vì chẳng ai đi chơi khuya như HCMC. TPBH ngăn nắp lắm. Ít thấy ng chạy xe ẩu (chắc vì chưa thấy). Đẹp nhất là đường ko bị sửa, nên nhìn thẳng tắp và dễ mến vô cùng.

Ko nhớ mấy giờ thì đến nơi, nhưng thấy được chỗ dừng chân thì mừng phải biết. Hehehe, cả bọn dừng chân và ăn trưa. Pó tay nhất là mãi mê t8m, cười mà quên ăn. Đến khi mọi ng sạch sẽ thì mình vẫn còn đồ trong dĩa. Hehehe, sợ quá no luôn. Thế là lên đường vào vườn trái cây. Mà ko chừng vậy lại khôn. Bỏ lửng bụng vào vườn ăn chôm chôm cho sướng!

Photobucket

Lần đầu tiên trong đời trèo cây. Nhờ sự giúp đỡ của cái tỷ, mà em đây cũng ngồi đc trên cây chôm chôm. Bị hù hoài là “nặng kí thì ngồi ở cành lớn í!”, “cành chôm chôm giòn lắm à nghen!”. Em teo teo trong bụng, nhưng khoái đua đòi cho bằng chị bằng em. Leo lên ngồi lun, đợi các huynh hái chôm chôm mang lại cho ăn.

Photobucket
Tính ra thì em đây cũng cực lắm nha! Vì vừa ăn vừa bị muỗi cắn! Cắn thấy thương luôn á! Nhưng vì sự nghiệp ăn uống cao cả mà em bỏ qua để tiếp nhận chôm chôm í chứ!

Các huynh hái chôm chôm nhiều thế kơ đấy!
Photobucket

Ngoắc ngoắc lại lấy chôm chôm mà ăn!
- Ui giùi, sao ko làm tốt đem lại lun cho ngta, khỏi mắc công ngta leo xuống!

Photobucket

Thế là mọi người làm lơ, để khỏi phải rời bỏ vị trí mà vẫn có ăn! Hehehe…

Tính ra thì đây mới là tay pro hái chôm chôm nè!

Photobucket

Nhưng ai chụp ở góc độ nì thì mất đi tính pro ấy rùi! Có thể nói, chiến lợi phẩm mang về thì phần nhiều là nhờ bạn Thoa nhà ta leo trèo đấy!

Vì ngồi ăn ko hơi kì, nên em quyết định chạy tung tăng bứt phụ trái cây.

Photobucket

Vừa đi vài bước thì thầy Trí tặng cho 1 trái măng cụt. Haha, măng cụt bé xíu và cứng ngắt. Nhưng ăn vẫn còn ngọt lém! Nghe bảo là trên cây còn sót 2 trái, hái xuống chưa ăn thì cho 2 đứa Linh lun! Hehehe, thích ghê nơi!

Còn nữa, trong chuyến đi này, em tình cờ gặp được 1 ng chị em song sinh. Nói ra mới sợ, bà nỳ á, có họ tên trùng lun. Rùi ko biết làm sao phân biệt nữa. Cũng may là "ko sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm", chứ nếu ko, em lôi bả về nhà và bảo với ba mẹ là "con vừa "lụm" được ng chị sinh đôi nè!"

Photobucket

Được bonus thêm 1 trái mít. Hehehe, giành để chụp hình chứ ăn thì hết nổi òi! Lủm được 2 múi thì chuyền tay cho mọi ng, nhưng hình như ai cũng tập trung vào chôm chôm nên trái mít bị lạc loài thì fải.

Chú thích thêm là chú chó trong vườn thích ăn mít!!!

Photobucket

Ui giùi, nhìn chiến lợi phẩm kìa. Đây chỉ mới 1 phần thui! Phần nữa ở đầu vườn. Nơi đây là cuối vườn. Vừa thu hoạch xong thì xử luôn tại chỗ. Hehehe...

Photobucket

- Tỷ gom phần này nhá! Làm dấu chùm nỳ của tỷ nhá!!!

Photobucket

Hình như là em đang dang tay chờ chôm chôm thì fải. Mà ai pose em ở góc độ "dễ quê" này thế nhỉ?

Bonus: chuyện tình "Một ngày contract"
Photobucket

- Mắc cỡ quá. Em ko ra đâu!
- Thui, xích ra đây để chào hỏi mọi người nào!

Đấy đấy, mắc cỡ thế đấy! Núp sau tán cây chôm chôm để trốn paparazzi. Ai có ngờ, phút cuối lại tình tứ như thế "lầy"...

Photobucket

Vậy là hết một ngày nhỉ!!!

Sau đó thì ngồi ở cuối vườn tán hươu tán vượn một hồi rồi ra về!

Trên đường về thì mưa xối xả ở một đọan. Ướt lem mem. Lạnh lắm á! Nhưng rùi lúc ráo lúc mưa nên cũng an toàn về tới nhà mà ko bị ướt như chuột lột.

May mắn là em tưởng mình bị sốt nhưng ko sao. Chỉ khổ nổi là cái lưng ê ẩm nhiều ngày. Dán 6 miếng Salonpas/ngày. Mẹ hỏi "mua hộp Salonpas về đây để dành đi chơi hả con?". Hahaha, đi phê nhưng vui lắm mà!

Rất tiếc là ko còn cơ hội đi chung với mọi ng về Bến Tre hay Củ Chi gì đó! Mong rằng trong tương lai sẽ được tham gia (mà chắc tương lai xa quá!).

Cám ơn mọi ng vì đã tiếp nhận em như 1 thành viên trong group. Dù chỉ mới gặp mọi ng lần đầu nhưng cảm giác rất thân thiết. Hehehe, nhờ chuyến đi này mà bạn bè lại được nhân lên. Được gia nhập vào phái Nga Mi (dù mình ko hề biết cái chi chi!). Vui lắm chứ bộ!

24 June, 2009

...

English name : Lindy Pham-Vo
http://datasearch.uts.edu.au/international/ielts/results/index.cfm

20 June, 2009

20/06/2009

Chỉ còn ngày mai nữa là hết 1 tuần. 1 tuần trôi qua nhanh thật. Trong lúc này thì tâm trí cứ lẩn quẩn đâu đâu, chẳng chịu tập trung làm assignment để nộp cho kịp thời hạn, this fri là due rồi. Còn cái exam on wed nữa.

Mọi chuyện thì đang rất gấp rút, nhưng bản thân mình thì chẳng có 1 chút áp lực nào để học hành cho nghiêm túc và ra hồn. Chẳng hiểu mình như thế nào nữa???

Tự cho bản thân thảnh thơi vài phút nữa để rồi làm cho xong assignment trong hôm nay, ngày mai fải học bài cho exam. Đúng là trong lúc này “lực bất tong tâm”, cứ lang mang, lãng mạn về đâu đâu…

Quả thật là kì này ko thấy thời gian trôi qua chậm rùa như những lần trước mà ngược lại, thấy nó trôi tuột thật mau. So crushed in these days. Finished 2 weeks block clinical, may phước gặp catherine dễ thương nên cũng ko tới nổi ngán ngẩm với cái clinical ko như mong đợi.

Vừa trải qua ngày thi ielts – tự bản thân thấy là chưa thật cố gắng lắm! Và dù mình rất tự tin vào khả năng giao tíêp sau hơn 3 năm trời ở nước ngoài và tu luyện ở mcd, nhưng tình hình là ăn nói rất lọng cọng chứ chẳng trôi chảy như expected. Kế đến là fải nói đến fần reading - đọc article thì hiểu hết đó, nhưng tới chừng trả lời câu hỏi thì pó tay toàn tập. Có công nhận là khả năng đọc nhanh hơn, nhưng khả năng suy luận còn rất tệ, tệ nhất là khâu true, false, not given. Thấy bản thân có tiến bộ trong fần điền từ - cái mà từ trước tới giờ toàn xanh lè mặt mũi khi đụng tới nó. Tóm lại, có tiến bộ nhưng chưa thật sự tốt. Phần hài lòng nhiều hơn có lẽ là listening, có thể nghe rõ ràng và chính xác, nhưng điểm yếu vẫn chưa khắc phục đó là nghe được nhưng viết ko ra – vì vốn từ ngữ hạn hẹp, nghe như vậy nhưng có lẽ spell wrong!

Đúc kết lại phần thi ngày hôm nay, bản thân đã có tiến bộ so với 3 năm về trước (ko uổng tiền đi học!), nhưng chưa đạt tới mức đáng lẽ fải có (tự trách bản thân tại sao lại tệ hại đến thế này!!!). Hy vọng sẽ làm tốt hơn vào thứ 7 tuần sau! Hi vọng thế, và bằng mọi giá fải cố gắng hết sức, để ko uổng phí tiền bạc và công sức, cũng như niềm tin và hy vọng của mọi ng đặt vào mình.

Tương lai là do mình nắm giữ cả thôi!!!

Chuyện cho tuần tới ko thảnh thơi tí nào cả. Thay vì nói dong dài thì đúc kết lại là fải học cho tốt, làm bài cho tốt còn nộp và thi nữa!!!

Động lực từ bên trong, nội lực từ bên ngoài để quyết tâm vượt qua trở ngại!!!

13/6/09

Cũng chẳng còn gì để mình bận tâm suy nghĩ nữa. Rồi mọi thứ cũng sẽ như vậy, như vậy, như vậy nữa mà thôi. Mọi chuyện còn lại là do nơi mình.

Dù biết vậy nhưng “cây muốn lặng mà gió ko ngừng” thì sao?

Fải rèn luyện cho gốc rễ thật chắc, để dù gió có mạnh tới đâu cây vẫn đứng nguyên vị trí ấy!

Ko lẽ chỉ còn vài tháng nữa thôi mà mình ko vượt qua được hay sao? Trong khi mình đã có thể sống sót trong hơn 3 năm trời?

Lòng người biến hóa khôn lường, chỉ có thể biết trong giây phút chứ ko thể nào biết được trong năm dài tháng rộng đâu.

Cứ xem như mình đi lựa hàng TQ vậy - đẹp đấy nhưng thật mau hư!

“Họa hổ họa bì, nan họa cốt. Tri nhân tri diện bất tri tâm”

Chỉ biết là đầu óc mình thật ngây thơ và suy nghĩ cũng thật đơn giản về 1 con ng. Con ng phức tạp hơn mình nghĩ. Và chính từ đó mình cũng đã nhận ra 2 mặt của 1 con ng. Ko biết mình có quá đáng hay ko khi tự gán cho ngđó cái tên “nhỏ mọn”.

“Sống trên đời cần có 1 tấm lòng, chẳng để làm gì cả. Dù chỉ để gió cuốn đi!”

Nhưng bản chất chỉ là thế, sống mà ko chân thành thì sống làm gì. Mình ko đòi hỏi mọi thứ fải rạch ròi yêu – ghét, nhưng mình đỏi hỏi sự công bằng, chút vị tha và nhất là ko chấp nhặt.

Coi như là kết thúc chuỗi ngày tăm tối của bản thân, coi như mình tự loại bỏ những tri giác nhạy cảm của bản thân để đứng lên và đi tiếp. Dù thế nào đi nữa thì mọi thứ vẫn sẽ ko thay đổi – vẫn sẽ diễn ra như từ trước đến giờ, thậm chí có thể tệ hơn, nhưng ko sao, mình sẽ đi tiếp.

Đi cho biết đường dài,
Đi cho biết chông gai,
Và hơn tất cả đi cho biết mùi đời đắng cay fải trải…


Cố lên tôi ơi, sẽ qua mau thôi mà – mau nhưng những cơn gió mùa hè dịu mát, như những chuyến bay xuôi ngược đưa mình về thăm nhà, như những giây phút hạnh phúc mình đã trải qua, và như những nụ cười trong trẻo vô tư mà mình có được.

Sẽ qua mau thôi! Phải cố gắng học cách chấp nhận - chấp nhận những giây phút ngọt ngào qua mau nhưng những nổi niềm đắng cay sẽ đọng lại rất lâu sau khi nếm trải. Nhưng đời mà, hãy cố gắng vượt qua và vươn lên trên nó. Vì tất cả sẽ mãi còn ở phía trước – phía của những ước mơ, hi vọng, mong chờ và huyễn hoặc bản thân “MÌNH CÓ THỂ VƯỢT QUA TẤT CẢ!”

12/06/09

Cảm xúc còn đang rất mới khi mình viết ra những dòng này. Mình đang tự nghĩ có fải cảm giác của mình đã trơ ra và mình đã ko còn nước mắt để khóc tức tưởi như 3 ngày trước nữa hay ko. Nhưng mình đang thấy rõ, rất rõ, cái sự ghét mình đến tận xương tủy. Mình cũng ko ngờ lại có ng ghét mình đến như vậy. Lâu nay cứ nghĩ là như 1 cái gai nhột nhạt thôi, đâu ngờ lại ra cớ sự này.

Giận thì giận, lỗi cũng là do mình, nhưng ng lãnh nhận lại là bé thảo – 1 đứa bé gần 5 tuổi và chỉ muốn lẽo đẽo theo mẹ chờ kể chuyện. Đồng ý là ai cũng có lúc giận cá chém thớt – nhưng cũng đừng vì thế mà trút hết cơn giận dữ lên đầu 1 đứa trẻ. Con nít vô tội và ngây thơ - đừng để chúng thấy cơn giận dữ của nglớn về 1 lỗi ko fải là của nó. Và càng tệ hơn nó sẽ nghĩ gì khi đó cũng chỉ là những lỗi hằng ngày của nó và hình fạt hôm nay sao lại nặng nề như vậy?!?

Mình cũng ko dám khẳng định lỗi của mình nhỏ hay ko. Nhưng cứ state ra thử để coi theo năm tháng mình có thấy nó to hơn hay ko đây! 1 chén cơm nguội, 1 khúc cá dư – đã chừa lại sau khi ăn cơm. Lo loay hoay rửa chén xong rùi lại chui tuốt vào trong phòng, quên mất fải wrap lại. Thật ra thì đầu óc mình lúc này hay quên quá! Nhưng chắc chắn đó là lỗi của mình.

Nhưng rùi thì sao, bé thảo gánh giùm mình cú này – hay đúng hơn là bị lãnh cái vốn ko fải là nó làm ra! Rồi thì sao? Ko bít có fải chén cơm và tô cá đó bị quăng xuống đất để dằn mặt hay ko. Nhưng có 2 tiếng đập rõ to và miễn bể tan lỏang xoảng. Uh thì thế mới biết lỗi của mình được đánh giá là rất nặng. Đang tự hỏi nếu mình là bé thảo lúc đó, chắc là bị 2 cái chén bể đó phang ngay vào mặt quá!

Tiếp theo thì chính là những màn nồi-chảo loảng xoảng. Chắc lại bực mình khi mình rửa lại ko vừa ý ngta. Thật sự là đang chán đến cùng cực đây. Chẳng biết fải làm gì để trốn khỏi cái cảnh trước mắt. Đời đúng là tăm tối hết mức.

Mong một ngày nào đó, lại được vui cười trọn vẹn chứ đừng nhưng hôm nay – sáng vui tươi, chiều nhỏ lệ…

p/s: sau 1 hồi chai lì cảm xúc và viết xong những dòng này – thì bây giờ mình lại khóc…

09/06/2009

Đang bị stuck trong 1 hoàn cảnh vô cùng chán nản. Thật sự là bản thân bây giờ như muốn nổ tung ra. Sự đời chán đến cùng cực. Mùa đông, nhiệt độ dưới 15, mặc thêm vài cái áo, khoác khăn, đeo bao tay sẽ thấy ấm thêm đôi chút. Nhưng còn những ánh mắt, những thái độ xung quanh, chắc lạnh dưới -10 chứ ko ít. Muốn bỏ mặc lắm chứ. Đã quyết tâm sống phớt lờ, sống bất chấp, sống chai lì, sống cho ko còn cảm giác bị-buồn là gì nữa… Nhưng mọi cố gắng chỉ dừng lại ở bị-chán-nản mà thôi. Muốn vượt qua, muốn làm nhiều hơn những thứ mình đã làm và fải thật cố gắng với những thứ trước mắt mình. Nhưng tất cả đều ko thể…

Nhỏ T. nghe tâm sự, rùi cũng bị stick on it. Mà thật sự là hoàn cảnh đứa nào cũng giống nhau hay sao đó!

"… nghe nhỏ bạn tâm sự, thấy sao hoàn cảnh đứa nào cũng giống giống nhau… ngồi nghe mà cũng liên tưởng đến mình… mặc dù cho lời khuyên…nhưng khi đến bản thân, nhỏ cũng chưa chắc là mình có làm được như vậy không nữa… tính cách nhỏ bạn luôn thẳn thắng…(thích nhất là ở điểm đó…có gì nói ngay…ghét…thích...giận hờn gì đó…nói rồi thì thôi…nhỏ cũng muốn học hỏi ở nó điểm đó…phải mạnh dạn cứng rắn hơn…)…"

Tui cám ơn cái nhìn ưu ái của bà cho tính cách của tui, nhưng bản chất tui ngoài cứng trong mềm bà à! Ko có được như những gì bà nói đâu.

Thật ra thì đang rất chán nản và bận rộn cho cái Periop assignment, học cho Inquiry exam, còn IELTS exam nữa, vậy mà…

Đầu óc ko còn theo ý mình nữa, chán nản đến cùng cực. Có cảm giác là bị đè nén dữ lắm, như 1 khối đá nặng đè ngang ngực. Nhiều lúc đối mặt mà thấy như mình nghẹt thở, cứ như ko khí đang sánh đặc như nước và mình bị chìm trong cái khối ko khí đặc quánh và lạnh cóng ấy.

Có cảm giác ko còn là mình nữa, tại sao vậy chứ? Mình có làm gì sai ko mà fải hứng chịu nổi khổ như vầy? Mình thấy ko đáng, và ko công bằng! Nhưng rồi sao chứ? Mọi chuyện vẫn vậy mà thôi!

Tự hỏi bản thân mình đã làm gì để nhận lãnh như vậy? Mình ghét cái tình-người như vậy! Tới con mèo mà còn bíêt ôm nhau ngủ, quẩn quanh an ủi nhau. Vậy mà con ng, hơn hẳn các loài động vật ấy mà còn đối xử thua kém như vậy. Mà so sánh khập khiểng thôi chứ chính bản thân mình mới là con mèo, còn những ng khác vẫn thuộc tầng lớp cao sang quý tộc của loài ng kia mà!

Bản thân nói ko đau, nhưng bên trong lại đau lắm. Cái cảm giác đau ko thể tả! Hình như là mọi thứ đang lặp lại như 2 năm về trước. Lặp lại những năm tháng mình đã cố quên và cố gắng vượt qua. Nhưng rồi thì sao? Vòng tròn đã tới điểm cuối của nó là đang quay về điểm xuất phát.

Tự dặn lòng fải cố gắng, cố gắng thật nhiều để vượt qua tất cả những chuyện tương tự như vậy. Nhưng lòng cố quên nhưng kí ức vẫn chưa xóa được và bây giờ, những đọan fim tương tự lại in vào trong óc. Và cứ như thế, từng mảng kí ức và cảm xúc đua nhau hiện ra và chiếu chậm lúc nào cũng ko biết.

Nếu khóc mà ngày mai mọi chuyện lại như chưa có gì xảy ra. Những mảng kí ức lại lùi vào ngủ yên thì hay biết mấy. Trong lúc này, khóc như để warm up bản thân, như 1 bản năng tự vệ yếu ớt nhất mà mình có để cứu mình sống trong cái giá lạnh. Khóc nhiều mà ko làm đc gì cũng vô dụng mà thôi. Nhưng làm gì bây giờ cơ chứ!

Marika nói: “try to remember what they did for you, and try not to repeat to someone else because our culture is repay what behaviour we received”. Uh nhớ mãi câu này, ko chỉ cho trách nhiệm nghề nghiệp sau này, mà nó còn là cái đối xử giữa người và người với nhau. Tại sao vậy chứ? Mình đang là nạn nhân của cái culture đó. Mình căm ghét cái cách mà con ng truyền đạt cho nhau, cái tốt ko giữ lửa được lâu nhưng cái xấu thì sẽ tồn tại rất lâu sau đó! Chính bản thân họ cũng thấy ra đc rằng bản thân đã trải qua khốn khổ trong quá khứ với danh phận tương tự như vậy. Vậy thì tại sao họ lại ko thể sống tốt hơn và behave tốt hơn cái họ đã nhận lấy. Cuộc sống có công bằng hay ko khi cách đối xử lan truyền như những con cờ domino – vô tri vô giác, chỉ biết theo lối mòn mà ngã, ko có 1 định kiến chính chắn cho bản thân mình, để đứng vững và ko xô ngã những quân cờ tiếp theo.

Thì thôi, trách đời bạc bẽo làm gì, có trách thì trách bản thân mình, thấy lạnh ko lo mặc áo ấm.

Ráng mà vượt qua cảm giác này. Ráng mà bơi qua cho được quãng đường này. Thời gian sẽ hổ trợ, có hay ko chỉ là cảm giác, chịu đựng nổi hay ko sẽ tùy thuộc vào bản thân.

Sống thì fải tự vượt qua. Trách ngta làm gì chứ! Ko ai có lỗi cả, chỉ cho bản tính con ng mà ra cả. Vượt qua đc hay ko là do bản thân mình. Áp lực hay ko cũng do mình tạo ra. Vậy thì tại sao lại tạo ra cái mà mình ko muốn???

05/06/2009

Khoảng thời gian này đúng là “xúc tiến”. Nhìn xa hay nhìn gần cũng thấy điên cái đầu hết á!

1 tháng 6 bắt đầu, 1 tuần mới bắt đầu - thiệt là “ác chiến”!

Hậu quả đang có và sắp có thì phải tự chịu cho bản thân, ko có lý do để trách ai được hết!!!

“Thức cho lồi con mắt, thức cho đáng tội ham chơi t_t” là câu status tự rủa xả bản thân đúng nhất trong lúc này!

Bây giờ chỉ còn 3 tuần thôi – để học, clinical và dồn sức thi!

Mong là mọi chuyện sẽ tốt đẹp!

Phải cố gắng hết sức mình!!!

22 May, 2009

Entry for 22 May 2009




Nếu có 1 ngày Immigration Office gọi điện hỏi thăm thì biết òi hen!

Cố lên! Cố lên!!!

Thi tới nơi,

Làm 1 đống,

Assignment sắp due...

ĐI CHƠI

Try my best!!!

17 May, 2009

Entry for 17 May 2009




Nhìn cái roster mà cứng đờ! Cả 2 tuần nay làm súôt, mệt đứt hơi. Hứa hẹn là còn 1 tuần full time như vầy nữa! Có chết ko chứ! Cái roster mơ ước của mình kia mà, mà sao giờ mình lại thấy oải thế này? Mà có fải làm như cái roster đâu - đứa này năn nỉ làm giùm, đứa kia năn nỉ làm thêm vài h. Thế là đùn đẩy ra cả tuần fải đi làm. Làm thì phê kinh – chắc tại lười quá, chứ lúc này làm job nhẹ tênh. Fries ko còn kà station chính nữa mà giờ đổi qua Drink drawer. Số là làm quá siêu – nhanh fải biết (tại dể ẹc!). Thế là cứ bắt đầu thì “u can walk around and stock up, till it’s busy, u go back to drink drawer, ok?”. Thường ngày cứ bắt làm fries, cứ đùn đẩy từ chối miết. Nên tụi nó tưởng mình cũng đẩy cái job này (vì chỉ muốn take order thui!). Nhưng ko ngờ mình khoái cái job này. Hahaha, thế là bi giờ nhiệm vụ chính là chỉ làm nước và kiếm tiền thui. Nói job nhẹ-khỏe vậy chớ làm nhiều, đứng nhiều cũng mệt chứ bộ. Giờ động cơ duy nhất là “đi làm - kiếm tiền – mua vé máy bay”.

Thế là đã xong xuôi vụ vé. Thứ 2 trả tiền vé nữa là xong. Thấy vui quá trời đất vì kì này là đúng mùa trái cây òi! Ăn cho đã! Chưa kể là ông anh rể tương lai có cả vườn trái cây ở An Giang, kì nì về là dọn vườn ổng lun. Hahaha, đã có giấy phép để lưu thông, giờ chỉ còn kiếm tài xế nữa thui. Ai cha, tự chạy xe về đó thì phê lém (hình như 2 hay 3 h gì đó!). Bi giờ đăng thông báo tuyển tài xế, ai thích hợp thì liên hệ nhá!!!

Nghĩ tới lúc về sao nôn quá là nôn! Còn tháng rưỡi nữa thui là về rồi! Hứa hẹn sẽ ăn uống hoành tráng nhiều hơn trước vì kì nì được target là “bù đắp” cho mình mà! Dạo nì đang phấn đấu cho mấy cái assignment để còn hoàn thành nhanh chóng, then holiday. Mong tới holiday dể sợ!

Ngày nào cũng siêng lên search địa chỉ quán ăn ngon. Kì này là fải mua cái bản đồ thành phố mới được! Chứ ko bít đường đi họăc nhờ tài xế hoài cũng ngại lém! Quyết tâm đi mới đc. Để tụi bên nì nó cứ chê “ng thành phố mà tưởng dưới tỉnh mới lên!”.

Tự hứa với lòng là ko ăn chè 3 màu nữa mà fải để dành bụng ăn trái cây. Ai cha, lên kế hoạch cụ thể lắm rồi đó chứ! Ngày 5 bữa trái cây. Ăn cơm ít thui để còn đi ăn vặt. À, còn fải đi Q1 ban đêm nữa chứ! Ngắm cảnh quê hương mình, còn chụp hình kỉ niệm!

Hứa hẹn nhiều quá! Hi vọng là với 1 tháng, mình sẽ hoàn thành hết plan đã đề ra!

Nôn dữ à! Phải học hành chăm chỉ lên, thật tốt vào để còn ăn chơi cho thoải mái nữa chứ!!! Nhưng mà cũng chuẩn bị để đứng cho vững trước “những lời thị phi” mới đựơc!

Cố lên tôi ơi, cố lên!

11 May, 2009

Entry for 11 May 2009

Nghe vé sale, lại muốn bay về VN ngay tức khắc…

Ko biết sao nữa, nhưng trong cái lạnh lẽo của mùa đông, mình lại thèm được hưởng cái sự ấm cúng của gia đình hơn bao giờ hết!!!

Sau 1 câu hỏi, hàng loạt câu trả lời được đưa ra và giống nhau đến mức kinh ngạc. Phía VN: “về đi, bù cho mày hôm tết!”. Phía AU: “sao sang dữ vậy, mới về hôm tết mà, về hoài vậy?”

Thấy phân vân lắm! Nhưng ở đây làm gì để ngày ngày quấn mền mong cho qua ngày qua tháng. Chắc chắn sẽ add up vài kg. Uh, về VN thế nào mà ko đc bồi bổ. Vài kg cũng sẽ được add up mà thui…

Ko biết sao nữa. Khó nghĩ quá! Nhưng cứ thấy mọi ng lo lắng, và kêu mình về để có dịp chăm sóc cho mình kĩ hơn, thì lại càng muốn về!!!

Làm sao bây giờ???

10 May, 2009

Entry for 10 May 2009




Hôm nay celebrate cùng với bé Xù. It’s mum’s day. Just want to say “I love you mum!!!”

Cám ơn mẹ đã sinh con ra. Cám ơn mẹ đã nuôi nấng con đến ngày hôm nay.

Con biết bao cực khổ mẹ đã gánh nặng trên vai và con rất biết ơn vì những hy sinh vô cùng to lớn của mẹ.

Con biết, con biết rằng con sẽ chẳng làm được gì nếu có có ba mẹ ủng hộ phía sau, ko có gia đình mình truyền thêm cho con sức mạnh.

Cũng có nhiều lúc con làm cho ba mẹ buồn. Con biết ba mẹ thất vọng lắm với đứa con này. Nhưng con cũng tự hứa với bản thân mình nhiều lắm, nhiều nhiều lắm! Con sẽ cố gắng và nổ lực hết mình để ko phụ công lao trời biển của ba mẹ. Để 1 ngày nào đó, ba mẹ sẽ được tự hào về đứa con gái xấu xí này!!!

Hôm nay chỉ là ngày của mẹ thôi, nên con sẽ dành tặng cả entry này cho mẹ! Ba ko giận đúng ko ba? Rồi sẽ có Father’s day mà!!! Con sẽ lại celebrate đó chứ!

Con thương ba mẹ nhiều lắm, nhiều nhiều lắm! Ước gì con có thể ở cạnh bên để bày biện trong ngày hôm nay, ba mẹ nhỉ?!!!

Hôm nay 1 việc có ý nghĩa nhất là đi chùa cầu nguyện cho ba mẹ được mạnh khỏe, cả gia đình được bình yên!!!

09 May, 2009

Entry for 09 May 2009

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ,
Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.
Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ.
Mây trời lồng lộng không phủ kín tình cha.
Tảo tần sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn.
Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con.
Ai còn mẹ, xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không!

Entry for 09 May 2009

Mẹ


Đỗ Trung Quân


Con sẽ không đợi một ngày kia
Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
Ai níu nổi thời gian?
Ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
Có người cài cho con lên áo một bông hồng
Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
Mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
Hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
Đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
Mấy kẻ đi qua
Mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
Ta vẫn vô tình
Ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay...
Anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
Ngả nón đứng chào xe tang qua phố
Ai mất mẹ?
Sao lòng anh hoảng sợ
Tiếng khóc kia bao lâu nữa
Của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
Sẽ tới !

Entry for 09 May 2009

Người mẹ

Tế Hanh

Người mẹ đầu tiên lặng ngó con,
Nao nao nghe tự đáy tâm hồn,
Nỗi niềm xương thịt tan như nước
Sự sống nhân đôi, sóng dập dồn

Mới mẻ người mang một mối tình
Bàng hoàng cơ thể chói tâm linh
Từ ta-như-thế sang ta-phải
Người đứng cao hơn số phận mình.

Trông đứa hài nhi thịt thắm tươi
Y nguyên người gặp lại thân người
Tưởng đà chia xẻ trong sinh hóa
Nay lại giàu thêm hạt máu rơi

Người bế con lên trong ánh sáng.
Vui mừng bày tỏ với xa khơi,
Từ trong vật chất vô tri giác
Sự sống vươn lên ánh mặt trời.