Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu.

09 August, 2009

new weeks, new challenges start tmr

Mới có mấy ngày cuối tuần thôi mà events quá trời. Nhiều cái vui mà nhiều cái buồn. Nhưng thôi, “chuyện vui em xin giữ, để nổi buồn đừng qua đây!”

Hôm thứ 5 đi interview, hy vọng đầu xuôi đuôi lọt, để có chút gọi là experience cho lần interview tới, quyết định cuộc đời mình. Bless myself…

Cũng chuyện trong ngày thứ 5 làm cho mình hiểu rõ hơn mặt khác của con ng. Đầu óc mình lúc nào cũng đơn giản, đơn giản tới mức tàn nhẫn để ko thể nhìn rõ được 2 mặt của cuộc sống. Mình đã nhiều lần tự trách bản thân về sự cố này rồi, nhưng sao mỗi lần gặp, vẫn đối xử thế. Và mỗi lần như thế, lại thấy đau lòng quá! Mình buồn và thất vọng rất nhiều! Mình chán nhất là cái cảm giác ngta luôn đặt giá trị của đồng tiền lên trên hàng đầu, và mất cả cái-mình-gọi-là-tình-ng. Cảm thấy mọi thứ thay đổi, trong lòng buồn nhiều hơn vui. Hy vọng mọi chuyện sẽ qua, qua thật nhau, và vết rạn kia sẽ lành dù biết rằng khi đối mặt với ngđó lần nữa, thái độ sẽ rất rất khác! Nhưng ko sao, sẽ kết thúc cái gọi là mối-quan-hệ đó nhanh thôi mà! Đừng tuyệt vọng và nản chí tôi ơi, xung quanh ta còn rất nhiều ng tốt và đối xử với ta bằng tình cảm chân thành kia mà!!!

Dẹp qua cái chuyện buồn đi, và sống vui vẻ, tôi nha!!!

Khi shop gom đồ, hehehe, gom quá trời, đầy giỏ. Tưởng tha về nhà gần 5kg trên tay. Cũng hơi nản, nhưng fải chịu chứ sao! Ai ngờ gặp bà chị, kekeke, chở về, khoẻ cả tay. Và cũng trong hôm đó, đi bụi 1 ngày, fụ đám giỗ Ngoại. Vui quá trời, cứ như ở VN đó, phụ đám giỗ 2 ngày luôn!

Rồi đi chùa, xem tượng Phật bằng ngọc. Thấy hình rồi, nên cũng ko có exciting nhiều như mấy ng ở VN. Nhưng nói chung đc tận mắt thấy vẫn hơn là mấy ng ko thấy đc, chỉ đc coi hình. Hehehe. Và đã đem về 4 pics, dán đầy phòng. Kekeke, từ nay, ko sợ ma nữa rồi vì Phật ở khắp nơi!

Mai là clinical rồi, phải dậy lúc 4.30am để đi cho on time. Ngán dễ sợ đó! Đang mùa đông mà, 6am dậy còn lạnh cóng huống chi 4.30am. Nhưng thôi, fải chịu vậy vì số mình cũng chỉ đc tới đó! Ko hơn nữa!!!

Thế mới thấy vẫn còn nhiều ng tốt với mình. Chị bạn vừa nghe than bị dậy sớm là rủ ngay lên nhà chỉ ở ké cho 2 tuần vì chị í làm trong bệnh viện đó, và ở hẳn trong campus đó luôn. Thích ghê nơi! Nhưng sau 1 hồi nghe chi tiết thì thấy hơi bị rắc rối. Em phải chịu khó thui chị ơi. Vì em sợ cái cảnh trốn tránh lắm! Trốn tránh tình cảm thì được chứ trốn trách nhà chức trách thì em ko dám! Hahaha, cám ơn chị rất nhiều vì hảo tâm đó! Hi vọng khi graduate sẽ có dịp ở với chị và tụi mình sẽ là đồng nghiệp với nhau ha!!!

Còn nữa, sau cái sự cố thứ 5, mình quyết định mượn xe để có gì trục trặc sẽ có xe ứng phó! May phước, con-em-bạn cho mượn ngay. Còn chưa kể là mượn laptop trong khi đi bụi xa nhà! Cũng đc đồng ý nốt. Hahaha. Thế mới thấy, bạn cũng mình cũng tốt y như mình.

Thế đấy, đừng tuyệt vọng tôi nhé! Mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả thôi. Mọi thứ vẫn còn ở phía trước. Ngẩn cao đầu và tràn đầy hy vọng bước tới nhé! Cố lên thôi!

No comments:

Post a Comment