Đúng 1 tuần bay sang AU…
Tháng 8 đã bắt đầu rồi. Ko bao lâu nữa mình sẽ tốt nghiệp. Sẽ có bằng trong tay và bắt đầu làm việc.
Nghĩ tới giây phút đó sao thấy sợ sợ. Uh, ra trường rồi đi làm. Một công thức đơn giản nhưng biết mình có làm được hay ko? Thấy lo lắm vì mọi thứ sẽ là 1 cuộc thay đổi lớn trong cuộc đời. Hy vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp, sẽ thật tốt đẹp với sự cố gắng hết sức của bản thân!!!
Vẫn cái cảm giác nhớ nhà và trống trải. Ko hiểu tại sao nữa! Thấy bản thân chẳng có chút nghị lực nào để vượt qua! Thấy con ng mình mới vô dụng làm sao.
Làm sao để mình có thể mạnh mẽ hơn. Thì biết rằng 1, 2 năm sẽ rất dài nếu như mình cứ ngồi mong ngóng. Nhưng rồi thì sao chứ? Biết thế nhưng vẫn cứ mong ngóng.
Tự an ủi bản thân để có thêm nghị lực. Nhưng chắc vì quá yếu đuối nên vẫn cứ thế! Đến chừng nào thì mọi thứ sẽ quay lại như lúc ban đầu – ko lo sợ, chỉ có sự chờ đợi để đương đầu!
Mà hình như mình sợ thất bại...
Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu.
02 August, 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment