Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu.

30 July, 2009

Homesick

Thế là cũng gần 1 tuần trôi qua. Nhớ ngày này tuần trước, cả nhà đang nhộn nhịp ăn cua rang me, bánh bao, cà ri, thịt muối chiên, canh rong biển. Ui cha, đồ ăn nhiều vô số, chỉ với mục đích “đãi cho qua bển ko bị chết thèm!”.

Giờ đây ngồi nhớ lại những ngày tháng vui vẻ bên gia đình. Lục lọi những files hình mới thấy nhớ nhà nhiều quá! Uh, cái mùa đông khắc nghiệt và lạnh lẽo này khiến cho con ng trầm tư hơn và suy nghĩ thật là nhiều!

Giờ này chắc ba mẹ chỉ lủi thủi ăn cơm với nhau, rồi nằm coi TV với nhau lủi thủi. Thương hai ông bà già, lủi thủi cặm cụi nuôi con. Nhớ con, nhớ cháu nhưng vì tương lai hạnh phúc của tụi nó mà phải chịu cực, chịu khổ, mím môi cho con rời khỏi gia đình. Hai thân già lủi thủi, cặm cụi sớm tối có nhau. Già rồi, bệnh cũng nhiều, lại thêm phần nhớ con, nhớ cháu…

Thấy cảnh ba mẹ cực ko chịu nổi. Vậy mà hỏi tới thì cứ trả lời tỉnh rụi “hai ông bà tự làm tự sống, tụi bây lo gì!”. Lo chứ sao ko! Con lớn hết rồi mà cứ để ba mẹ bận tâm lo hoài thì sao được. Mà con thì cũng có giỏi giang gì hơn để ba mẹ bớt lo đâu.

Nhớ nhà mình ghê! Giờ này tuần trước là đang rôm rả đập cua, ì xèo đòi cái nắp cua với Jennie, Bảy thì cằn nhằn mẹ “đồ ăn đủ thứ còn mua thêm bánh bao chi!”. Cơm canh ăn lùm tum, vậy mà vui quá!

Phải chi giờ này còn ở VN ta. Thế nào cũng ăn thêm được vài món đặc sản trong nhà rồi mới bay qua AU.

Thôi thì ráng, vài tháng tới sẽ bận rộn hơn và ít nhớ gia đình hơn!

Cũng ko lâu nữa thì mình sẽ fải rời khỏi vòng tay ấm áp, tự đứng dậy trên đôi chân của mình, tự biết sống cho bản thân.

Thế nào mình cũng sẽ lớn, sẽ trưởng thành hơn, sẽ ko còn những phút giây yếu lòng, gõ gõ nghĩ nghĩ rồi lại trào nước mắt như vầy nữa…

No comments:

Post a Comment