Đang bị stuck trong 1 hoàn cảnh vô cùng chán nản. Thật sự là bản thân bây giờ như muốn nổ tung ra. Sự đời chán đến cùng cực. Mùa đông, nhiệt độ dưới 15, mặc thêm vài cái áo, khoác khăn, đeo bao tay sẽ thấy ấm thêm đôi chút. Nhưng còn những ánh mắt, những thái độ xung quanh, chắc lạnh dưới -10 chứ ko ít. Muốn bỏ mặc lắm chứ. Đã quyết tâm sống phớt lờ, sống bất chấp, sống chai lì, sống cho ko còn cảm giác bị-buồn là gì nữa… Nhưng mọi cố gắng chỉ dừng lại ở bị-chán-nản mà thôi. Muốn vượt qua, muốn làm nhiều hơn những thứ mình đã làm và fải thật cố gắng với những thứ trước mắt mình. Nhưng tất cả đều ko thể…
Nhỏ T. nghe tâm sự, rùi cũng bị stick on it. Mà thật sự là hoàn cảnh đứa nào cũng giống nhau hay sao đó!
"… nghe nhỏ bạn tâm sự, thấy sao hoàn cảnh đứa nào cũng giống giống nhau… ngồi nghe mà cũng liên tưởng đến mình… mặc dù cho lời khuyên…nhưng khi đến bản thân, nhỏ cũng chưa chắc là mình có làm được như vậy không nữa… tính cách nhỏ bạn luôn thẳn thắng…(thích nhất là ở điểm đó…có gì nói ngay…ghét…thích...giận hờn gì đó…nói rồi thì thôi…nhỏ cũng muốn học hỏi ở nó điểm đó…phải mạnh dạn cứng rắn hơn…)…"
Tui cám ơn cái nhìn ưu ái của bà cho tính cách của tui, nhưng bản chất tui ngoài cứng trong mềm bà à! Ko có được như những gì bà nói đâu.
Thật ra thì đang rất chán nản và bận rộn cho cái Periop assignment, học cho Inquiry exam, còn IELTS exam nữa, vậy mà…
Đầu óc ko còn theo ý mình nữa, chán nản đến cùng cực. Có cảm giác là bị đè nén dữ lắm, như 1 khối đá nặng đè ngang ngực. Nhiều lúc đối mặt mà thấy như mình nghẹt thở, cứ như ko khí đang sánh đặc như nước và mình bị chìm trong cái khối ko khí đặc quánh và lạnh cóng ấy.
Có cảm giác ko còn là mình nữa, tại sao vậy chứ? Mình có làm gì sai ko mà fải hứng chịu nổi khổ như vầy? Mình thấy ko đáng, và ko công bằng! Nhưng rồi sao chứ? Mọi chuyện vẫn vậy mà thôi!
Tự hỏi bản thân mình đã làm gì để nhận lãnh như vậy? Mình ghét cái tình-người như vậy! Tới con mèo mà còn bíêt ôm nhau ngủ, quẩn quanh an ủi nhau. Vậy mà con ng, hơn hẳn các loài động vật ấy mà còn đối xử thua kém như vậy. Mà so sánh khập khiểng thôi chứ chính bản thân mình mới là con mèo, còn những ng khác vẫn thuộc tầng lớp cao sang quý tộc của loài ng kia mà!
Bản thân nói ko đau, nhưng bên trong lại đau lắm. Cái cảm giác đau ko thể tả! Hình như là mọi thứ đang lặp lại như 2 năm về trước. Lặp lại những năm tháng mình đã cố quên và cố gắng vượt qua. Nhưng rồi thì sao? Vòng tròn đã tới điểm cuối của nó là đang quay về điểm xuất phát.
Tự dặn lòng fải cố gắng, cố gắng thật nhiều để vượt qua tất cả những chuyện tương tự như vậy. Nhưng lòng cố quên nhưng kí ức vẫn chưa xóa được và bây giờ, những đọan fim tương tự lại in vào trong óc. Và cứ như thế, từng mảng kí ức và cảm xúc đua nhau hiện ra và chiếu chậm lúc nào cũng ko biết.
Nếu khóc mà ngày mai mọi chuyện lại như chưa có gì xảy ra. Những mảng kí ức lại lùi vào ngủ yên thì hay biết mấy. Trong lúc này, khóc như để warm up bản thân, như 1 bản năng tự vệ yếu ớt nhất mà mình có để cứu mình sống trong cái giá lạnh. Khóc nhiều mà ko làm đc gì cũng vô dụng mà thôi. Nhưng làm gì bây giờ cơ chứ!
Marika nói: “try to remember what they did for you, and try not to repeat to someone else because our culture is repay what behaviour we received”. Uh nhớ mãi câu này, ko chỉ cho trách nhiệm nghề nghiệp sau này, mà nó còn là cái đối xử giữa người và người với nhau. Tại sao vậy chứ? Mình đang là nạn nhân của cái culture đó. Mình căm ghét cái cách mà con ng truyền đạt cho nhau, cái tốt ko giữ lửa được lâu nhưng cái xấu thì sẽ tồn tại rất lâu sau đó! Chính bản thân họ cũng thấy ra đc rằng bản thân đã trải qua khốn khổ trong quá khứ với danh phận tương tự như vậy. Vậy thì tại sao họ lại ko thể sống tốt hơn và behave tốt hơn cái họ đã nhận lấy. Cuộc sống có công bằng hay ko khi cách đối xử lan truyền như những con cờ domino – vô tri vô giác, chỉ biết theo lối mòn mà ngã, ko có 1 định kiến chính chắn cho bản thân mình, để đứng vững và ko xô ngã những quân cờ tiếp theo.
Thì thôi, trách đời bạc bẽo làm gì, có trách thì trách bản thân mình, thấy lạnh ko lo mặc áo ấm.
Ráng mà vượt qua cảm giác này. Ráng mà bơi qua cho được quãng đường này. Thời gian sẽ hổ trợ, có hay ko chỉ là cảm giác, chịu đựng nổi hay ko sẽ tùy thuộc vào bản thân.
Sống thì fải tự vượt qua. Trách ngta làm gì chứ! Ko ai có lỗi cả, chỉ cho bản tính con ng mà ra cả. Vượt qua đc hay ko là do bản thân mình. Áp lực hay ko cũng do mình tạo ra. Vậy thì tại sao lại tạo ra cái mà mình ko muốn???
Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu.
20 June, 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment