Cảm xúc còn đang rất mới khi mình viết ra những dòng này. Mình đang tự nghĩ có fải cảm giác của mình đã trơ ra và mình đã ko còn nước mắt để khóc tức tưởi như 3 ngày trước nữa hay ko. Nhưng mình đang thấy rõ, rất rõ, cái sự ghét mình đến tận xương tủy. Mình cũng ko ngờ lại có ng ghét mình đến như vậy. Lâu nay cứ nghĩ là như 1 cái gai nhột nhạt thôi, đâu ngờ lại ra cớ sự này.
Giận thì giận, lỗi cũng là do mình, nhưng ng lãnh nhận lại là bé thảo – 1 đứa bé gần 5 tuổi và chỉ muốn lẽo đẽo theo mẹ chờ kể chuyện. Đồng ý là ai cũng có lúc giận cá chém thớt – nhưng cũng đừng vì thế mà trút hết cơn giận dữ lên đầu 1 đứa trẻ. Con nít vô tội và ngây thơ - đừng để chúng thấy cơn giận dữ của nglớn về 1 lỗi ko fải là của nó. Và càng tệ hơn nó sẽ nghĩ gì khi đó cũng chỉ là những lỗi hằng ngày của nó và hình fạt hôm nay sao lại nặng nề như vậy?!?
Mình cũng ko dám khẳng định lỗi của mình nhỏ hay ko. Nhưng cứ state ra thử để coi theo năm tháng mình có thấy nó to hơn hay ko đây! 1 chén cơm nguội, 1 khúc cá dư – đã chừa lại sau khi ăn cơm. Lo loay hoay rửa chén xong rùi lại chui tuốt vào trong phòng, quên mất fải wrap lại. Thật ra thì đầu óc mình lúc này hay quên quá! Nhưng chắc chắn đó là lỗi của mình.
Nhưng rùi thì sao, bé thảo gánh giùm mình cú này – hay đúng hơn là bị lãnh cái vốn ko fải là nó làm ra! Rồi thì sao? Ko bít có fải chén cơm và tô cá đó bị quăng xuống đất để dằn mặt hay ko. Nhưng có 2 tiếng đập rõ to và miễn bể tan lỏang xoảng. Uh thì thế mới biết lỗi của mình được đánh giá là rất nặng. Đang tự hỏi nếu mình là bé thảo lúc đó, chắc là bị 2 cái chén bể đó phang ngay vào mặt quá!
Tiếp theo thì chính là những màn nồi-chảo loảng xoảng. Chắc lại bực mình khi mình rửa lại ko vừa ý ngta. Thật sự là đang chán đến cùng cực đây. Chẳng biết fải làm gì để trốn khỏi cái cảnh trước mắt. Đời đúng là tăm tối hết mức.
Mong một ngày nào đó, lại được vui cười trọn vẹn chứ đừng nhưng hôm nay – sáng vui tươi, chiều nhỏ lệ…
p/s: sau 1 hồi chai lì cảm xúc và viết xong những dòng này – thì bây giờ mình lại khóc…
Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu.
20 June, 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment