
vốn là dân Sài Gòn chính gốc, từ nhỏ đến giờ tôi đã từng trải qua biết bao nhiêu cơn mưa lạ lung của thành phố mang tên Bác, nào là mưa ngâu rả rích cả ngày, mưa nắng, mưa bụi, mưa lâm râm và cả những cơn mưa tầm tả gây khó khăn cho bọn con gái mặc áo dài chạy xe đi học trong mùa mưa. thế nhưng, tôi từng thấy mưa đá. thế mà hôm nay, khi vừa đặt chân đến Sydney ngót ngét nữa năm, tôi đã được chứng kiến một cơn mưa đá. Mưa đá không lớn lắm, cũng không kéo dài lâu, nhưng cũng đủ để tôi đã cảm nhận được nét đẹp và rất “dễ thương” của nó.
Khi vừa ra khỏi cổng trường, tôi chia tay lũ bạn và cầm sẵn trên tay cây dù đã bật sẵn vì trời âm u và hơi có gió. vừa bước chân đến trạm xe bus thì những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi xuống. lúc đầu, mưa rơi lộp độp trên mái dù, tôi cứ nghĩ “chắc hẳn hôm nay mưa sẽ lớn lắm đây, vì những hạt mưa rơi nặng đến thế mà!”. thế nhưng, sau đó, trước mắt tôi là những hạt bé xíu, trắng nõn rơi li ti trên mặt đừơng. thoạt đầu tôi cứ ngỡ đó là những viên xốp nhỏ do ai đó làm rơi và bị gió thổi tung trong cơn mưa ấy. có 1 vài bạn khác đã đưa tay ra khỏi mái hiên nhà chờ xe bus với những tiếng xì xầm và ngạc nhiên, thế là tôi nghĩ ngay đến những hạt đá bé nhỏ từ trên trời rôi xuống. và quả thực là như vậy. đó là những hạt mưa đá bé bỏng, đang rơi xuống mặt đường và ngày càng nhiều. tôi chỉ kịp chụp được 1 tấm hình khi những hạt đá bé nhỏ đầu tiên rơi xuống.
Trong suốt khoảng thời gian đứng đợi xe, tôi đã cảm nhận được khá đầy đủ nét đẹp của cơn mưa ấy. càng lúc càng nhiều đá rơi xuống, và mạnh dần lên. Mái dù trên đầu tôi bị tấn công tới tấp bởi trận mưa ấy. và dưới chân, nhưng hạt đá bé bỏng rơi xuống mặt đường rồi lại bật lên đập vào chân tôi, gây cho tôi một cảm giác vô cùng thú vị. cũng đau chứ! Đau thì ít nhưng thích thú thí nhiều vì đó chỉ là nhưng hạt đá bé bỏng thôi mà! những hạt mưa cùng với vô vàng các viên đá nhỏ xinh đã làm đôi giày jean của tôi ướt sũng nước.
Xe bus đã tới. tôi cố tình bật dù sớm hơn một chút khi bước lên xe để có được đầy đủ cảm giác khi đứng dưới một cơn mưa đá. Lúc đó, nhưng hạt đá bé bỏng rơi vào mặt, vào đầu gây cho tôi cảm giác lạnh run người và đau nữa chứ.
Xe hôm nay chật kín người, nhưng bác tài không nỡ bỏ một ai dưới cơn mưa đá thất thường này lại nhà chờ xe bus. thế là chỉ tiêu “15 standings” được cho qua. mọi người dồn hết lên xe. Và tôi không còn chỗ để ngồi. thế là đứng vậy!
Tôi cố ý đứng gần cửa sau của xe. hướng mắt ra đường. và lúc này mưa rất lớn. tôi nghe rõ tiếng của những viên đá hoà lẫn với mưa va đập vào nóc xe. Còn ngoài trời, mưa vẫn cứ rơi, dọc trên lề đường và cả mặt đường, màu trắng dần dần hiện lên, bao phủ khắp nơi.
mọi người hối hả chạy ra khỏi xe bus để nhanh chân vào station tránh mưa. Tôi thì lại khác, tôi vẫn đi bình thản như mọi ngày, với cây dù trên tay, bước đi thong thả trên những viên đá trắng xoá. Tôi cảm nhận được dưới chân mình một cảm giác vô cùng khác biệt. những viên đá xốp và bé bỏng kia đang bị ép lại dưới chân tôi. cảm giác ấy khác hẳn với bước chân trên con đường đầy lá khô rơi của mùa thu cách đây vài tháng. Không có tiếng lá bị dẫm nát, cũng không có khung cảnh lãng mạn của mùa thu. chỉ có tiếng mưa ào ào và dòng người hối hả chạy thật nhanh để tránh mưa.
Lên đến flatform thì cơn mưa ấy thật sự không còn là mưa nữa mà là hoàn toàn là cơn mưa của những viên đá bé nhỏ. Tôi nhặt lên vài viên đá nhỏ vô tình rớt vào trong hiên của flatform. Ôi chúng mới dễ thương làm sao. nhỏ nhắn, trắng tinh và tròn xoe như những hạt trân châu mà ông trời đã tạo ra. Nhìn khung cảnh trước mắt, tôi chợt nghĩ đến tuyết! Ai nói ở Sydney không có tuyết. chẳng phải cơn mưa đá nhỏ bé kia chính là tuyết được tạo riêng cho Sydney là gì?
Tôi lên xe lửa và ngồi sát cửa sổ để được ngắm nhìn tuyết của Sydney. Sau mà đẹp và ngộ nghĩnh đến vậy. ngắm mãi cho đến khi train ngừng ở station kế tiếp. ồ, quả là tuyệt diệu. trước mắt tôi, cả flatform trắng xoá, với một lớp tuyết mỏng cùng với những hạt nhỏ bám đầy trên những cành cây đã trơ trụi lá. Ôi, tuyệt quá! Tôi dự tính chụp một tấm nữa về mưa đá. Thì hỡi ôi, điện thoại tôi hết pin. tại sao xui xẻo ngay vào lúc đó kia chứ? Train chuyển bánh, trong lòng tôi tiếc vô cùng. thế là cảnh đẹp đã bị bỏ lỡ.
Train chạy qua vài station nữa thì mưa ngừng rơi. Và trước mắt tôi chỉ còn lại những lớp tuyết mỏng đóng trên đường ray xe và trên flatform mà thôi. Nhưng mà cảm giác lâng lâng ấy trong tôi vẫn còn. Sao lại gặp được một cảnh tượng đẹp đến vậy nhỉ?
Ai bảo mưa đá chẳng có gì đẹp ngoài chuyện phá hoại mùa màng? Tôi nghĩ hoàn toàn ngược lại. mưa đá trong tôi, ngay từ lần đầu tiên gặp, chính là mưa tuyết. mưa tuyết tại Sydney khác hẳn với những nơi khác và riêng biệt hoàn toàn.
Sydney là vậy. có những cái khác biệt mà không thể tìm thấy ở bất kì nơi nào khác. Mùa đông, thời tiết không lạnh buốt. mùa đông chỉ có gió, nắng, mưa và cơn mưa tuyết độc nhất (có lẽ chỉ xảy ra 1 lần trong suốt mùa đông).

L viet dai qua' , H doc ko noi nua rui . Vo poctem L cai' .
ReplyDeletethanx. nhung ma hay lam do. hom nao ranh roi len doc het di. lan dau tien L tu thay L viet hay vay do nha!
ReplyDeleteTui noi ko sai ma, dung la bai essay thiet. Co du introduction, body va conclusion luôn, hahahahha ...ba ma lam van ta canh chac hay do ....hìhì
ReplyDelete