Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu.

18 October, 2008

[181008] Messy emotion

Đang bận lắm, stress kinh khủng, nhưng vẫn muốn viết, viết 1 cái gì đó cho cái emotion đang lộn xộn của mình. Hi vọng khi viết xong, sẽ thấy dễ chịu hơn…

Chẳng bao nhiu ngày nữa là quiz, rùi chẳng bao nhiêu tuần nữa là thi, vậy mà vẫn chưa quyết tâm học cho lắm. Ko biết tình trạng này kéo dài đến khi nào nữa?!?

Thật ra thì cũng ko có gì rắc rối với cái sự tình học hành vì hổm rày lông bông vẫn hoàn lông bông. Nhưng có 1 điều có thể làm mình buồn chút ít.

Nói ra thì chắc cũng lỗi do mình.

- Ừ, thì tại cái tật “giỡn nhây” quá đó!

Nhưng ko fải vì bị ngta giận vụ đó mà mình thấy buồn. Buồn vì cảm thấy ngta coi chuyện tình cảm như 1 món nợ.

- Ừ thì nợ đó! Chắc là nợ đời.

Trong thâm tâm chưa bao giờ mình nghĩ chuyện đó.

Nợ à? Nợ cái gì?

- Ừ, mà món nợ tình cảm cũng đong đếm được đó, cũng xác định được lớn nhỏ đó!

+ Ừ, thì nợ chút xíu cỏn con thế mà!

- Buồn chứ! Buồn vì cảm thấy bị xúc phạm, bị tổn thương.

Với mình, chỉ có tiền, chỉ có những thứ vật chất tầm thường mới được gom chung là nợ.

- Ừ thì tui cho mượn 2k, nhớ fải trả, nợ tui rùi đó nha. Có ai lại phân chia, đo đạc thiệt hơn bởi những lời nói rồi bảo là “mày nợ tao rồi đó!” ???

Nhưng thôi, trách làm gì, những chuyện như thế…

Nói thì nói chứ cũng thấy khó chịu.

- Ừ, thì con nít, ừ thì ng lớn, ừ thì tâm trạng, ừ thì hoàn cảnh. Đủ thứ để có thể giải thích. Nhưng sao vẫn thấy khó chịu.

“Một hòn đá có thể làm vỡ 1 cốc nước. Một lời nói có thể làm tan vỡ 1 trái tim”

Mong 1 ngày bình yên. Mong mọi chuyện trôi qua. Mong sẽ ko còn dính vào những chuyện đại loại như vầy nữa.

Mình đúng là tầm phào, dư hơi…

No comments:

Post a Comment