Tôi vừa nghe 1 tin buồn về cậu mình, và tôi thấy thương cậu hơn bao giờ hết!
Ngày trước tôi ko thích cậu cho lắm! Lí do vô cùng đơn giản là khi còn nhỏ, cậu ganh tị với mẹ về tình thương của ông ngọai.
Khi lớn lên 1 chút, tôi bắt đầu thương cậu. Tôi thương cái dáng đi khập khiễng của cậu do di tích của chiến tranh. Nghĩ lại, cậu cũng góp công cho nền hòa bình của đất nước và cậu là người duy nhất trong gia đình đi cách mạng.
Cậu cháu tôi ko thân thiết nhiều vì tôi ở thành phố còn cậu ở quê. Chỉ lâu lâu có đám tiệc, cậu lại lên chơi. Nhưng những lần như vậy tôi ko thích cậu chút nào vì cậu rủ ba tôi nhậu.
Khi vào cấp 3, khi tư tưởng bắt đầu trưởng thành. Tôi lại càng thấy yêu quý cậu. Tôi thương vì cậu ở quê xa xôi, gia đình hiếm khi lo lắng gần gũi với cậu. Còn con của cậu thì chẳng thương cậu như những người con khác dù cậu vẫn chăm sóc yêu thương họ. Tôi ko trách anh chị mình, chỉ trách khi xưa cậu đã gây ra lỗi…
Càng lớn, tôi càng thương cậu hơn. Thương những lúc cậu quan tâm hỏi thăm chuyện học của tôi, và an ủi động viên tôi khi tôi thi rớt đại học. Những lúc đó sao thấy cậu thật gần gũi mặc dù tổng cộng những lần gặp gỡ giữa 2 cậu cháu từ lúc tôi có mặt trên đời chắc ko đến 1năm.
Khi tôi đi sang đây, cậu đã ko ngại đường xa, chạy xe từ quê lên nhà tôi để nói lời chia tay và động viên cho tôi lên đường du học. Và rồi sáng hôm sau cậu về quê thật sớm và ko thể tiễn tôi ra sân bay vì cậu ko thể nghỉ làm việc. Lúc đó, tôi thấy thương cậu vô cùng, nhưng chẳng biết nói gì với cậu ngòai những lời “dạ, con nhớ mà” và dặn dò cậu “bớt hút thuốc và bớt nhậu nha cậu!”.
Bẳng đi cả năm rưỡi nay, tôi chỉ hỏi thăm cậu qua những lần điện thọai về cho mẹ. Và mọi thứ lặng lẽ trôi đi cho đến hôm nay tôi nhận được tin cậu bị bệnh và đang nằm viện. Thương cậu lắm nhưng tôi chẳng biết làm gì! Chỉ biết khóc và cầu nguyện cho cậu nhanh chóng khỏi bệnh, các con cậu thương và chăm sóc cậu nhiều hơn.
Và hơn bao giờ hết, tôi mong bà thím của mình suy nghĩ chính chắn như 1 người lớn thật sự! Mọi chuyện đã là quá khứ, tôi chẳng mong thím quên, nhưng nhớ mãi để làm gì? Chán! Thím lớn mà tôi thấy suy nghĩ chưa chính chắn bằng tôi nữa.
Giờ đây, tôi chỉ mong được ở cạnh cậu và chăm sóc cậu bằng những kiến thức tôi đang học để cho cậu hiểu rằng, tôi cũng yêu cậu lắm!

No comments:
Post a Comment