Cứ xúc động ,cứ xôn xao biết mấy
Ngày tựu trường rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán mày ,tóc chớ mọc thêm
Em thấy không tất cả đã xa rồi
Trong hơi thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Họng súng dí vào trong mắt lắm mê say
Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăn lên bàn ghế cũ
Quả đã rụng trên mấy cành cây rũ
Lá đã vàng ,hoa quả của ta ơi
Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu
Muốn nói bao nhiêu,muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rũ
Sân trường đêm –rụng xuống trãi màng đêm
Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim anh nhớ về với vợ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường,nhớ lớp, nhớ tên tôi!
bai tho gom gop tu nhieu nguon.neu doc ko hieu thi ko co gi phai la dau.het!
Oan

thôi hết thời bím tóc trắng.....tất cả đã xa rồi .~_~.
ReplyDeletevô tinh chứ ko cố ý.bài thơ lọt vào tay tui.thế là xong đời.tác giả mà đọc được chắc chết tui wa...
ReplyDeletetroi, sao ma ban Oan luom duoc tho hay thia? xuc dong qua di thui!
ReplyDelete