
Harry potter
Kết thúc rồi 7 tập truyện. Nói chung, cái kết thúc cũng ko tới nổi nào quá tệ. Biết trước cái ý ích kỷ của bà tác giả, ko thích ngay từ đầu, đọc trước vài trang cuối, lại càng ko thấy hứng thú mấy với tập cuối.
Vậy mà…
Càng đọc càng thấy hấp dẫn. ừ, fải công nhận truyện hay tuyệt vời. Nhiều đoạn xúc động hết chỗ nói. Nhớ từ trước giờ mình chẳng bao giờ khóc vì mấy cái vớ vẩn như fim, truyện… Vậy mà bây giờ, đọc harry potter, khóc sướt mướt.
Nhớ hồi chú Sirius chết, mình khóc quá trời, tới nổi ko nín đc để mà đọc tiếp. Ngủ luôn 1 giấc trưa, rồi thức dậy đọc tiếp. Rồi đến lúc cụ Dumbledore chết, khóc tiếp. Và cuốn cuối là cái chết của Dobby, khóc sướt mướt trên xe lửa. Ừ, ko hiểu sao mà mít ướt quá, nhưng đọc rồi cứ cầm lòng ko đc. Thấy sao mà tội nghiệp, con tim co thắt thật sự, và cảm xúc dâng trào, rồi nước mắt tràn ra…
Nhưng kết thúc câu chuyện, đoạn kết ko làm mình quan tâm. Cái kết thúc tốt đẹp và có lẽ đi hơi quá!?! Ko thích cái gia đình hạnh phúc sau 15 năm của Harry. Cứ thích tụi nó mãi mãi là học sinh của Hogwarts. Ko thích cái kết với tình yêu của Harry – Ginny, Ron – Hermione.
Thích cái tình yêu bao la bên trong truyện. Cái tình yêu đơn phương, câm lặng và vô cùng cao cả của thầy Snape. Ừ, kết thúc câu chuyện, tự nhiên thấy thương thầy Snape vô cùng.
Tình yêu là fải như vậy. Hi sinh tất cả, hi sinh vì người mình yêu, hi sinh cả cuộc sống, và ko muốn ngkhác biết đến sự hi sinh của mình, dù có bị ngkhác cho là mình xấu xa. Quả thực, suốt 6 tập rưỡi truyện, ai cũng ghét thầy Snape là gì. Ác với Harry quá trời. Ai ai cũng nghĩ chính sự ganh tị của Snape với James Potter mà Harry bị gánh chịu hậu quả như thế. Ừ, ai mà ko như vậy, cứ theo quy luật “đời cha ăn mặn, đời con khát nước” thôi.
Nhưng đâu ai hiểu…
Chính cái ghen ghét vì tình yêu đầu đời và vĩnh cữu của mình bị chiếm đoạt bởi hắn, 1 kẻ xem mình như trò chơi trong suốt những năm học - những năm tháng vô cùng lẻ loi và đơn độc của mình, và chỉ có thể vượt qua với tình yêu mãnh liệt kia.
Rồi đành gạt niềm đau vì mất đi tình yêu của mình. Snape vẫn dõi theo hạnh phúc của Lily Potter. Dù ở 2 phía đối lập, nhưng tình yêu ko theo chiều ngược lại. Chính vì tình yêu đó, snape chấp nhận làm kẻ fản bội để bảo vệ người mình yêu nhưng ko yêu mình và cả người mình ghét.
Để rồi cuối cùng, chính vì màu mắt của người thương. Snape chấp nhận làm cái bóng sau lưng Harry, để ngầm bảo vệ, để ngày ngày để ngắm nhìn màu mắt – hình ảnh duy nhất còn lại của người thương.
Cũng chính vì tình yêu đó, mà suốt đời, súôt quãng đời của Snape fải sống trong 1 vỏ bọc đầy gai nhọn và chịu đựng những ánh mắt ko thiện cảm của những ng xung quanh và của cả đọc giả. Thần hộ mệnh - biểu hiện riêng biệt và duy nhất của bản thân – cũng mang hình bóng của người thương, đúng hơn là hoàn toàn giống với của Lily.
Tình yêu mới tuyệt vời làm sao. Tình yêu có thể xoay chuyển mọi thứ. Tình yêu biến xấu xa thành đẹp đẽ, biến người xấu thành người tốt, biến thù hận thành yêu thương. Tình yêu là niềm tin, là lẽ sống. Vì tình yêu ngta có thể hi sinh tất cả, thậm chí là mạng sống, danh dự và cả niềm tin. Ừ, tình yêu dành cho Lily đã biến Snape từ fe hắc ám của Voldemort sang đầu quân cho Dumbledore. Tình yêu đó đã giúp cho Snape có niềm tin để tiếp tục sống sau cái chết của Lily. Tình yêu đó đã giúp cho Harry có đc sự che chở, bảo vệ từ Snape. Hiện thân của James trong Harry quá nhiều, điều đó khó làm cho Snape quên đc sự ghen ghét dành cho kẻ tình địch của mình, nhưng chỉ vì màu mắt của Lily tồn tại trong Harry mà sự ghen ghét đã biến thành sự hi sinh âm thầm của Snape sau lưng Harry.
Ừ, tình yêu sao đẹp thế? Cuối cùng, mình cũng tìm đc lối đi và sự lựa chọn cho đg tình yêu. Yêu là hi sinh, là hạnh phúc trong cái hạnh phúc của người mình yêu, cho dù có gần nhau hay xa cách. Tình yêu cao cả và đẹp quá!!!

No comments:
Post a Comment