Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu.

13 April, 2008

Entry for 13 April 2008

Năm hạn vận xui rủi hay sao đó. Hình như bây giờ mình bị mang tiếng thọc mạch òi. Khổ quá, đúng là chuyện của ai khi ko mình lại dính vào. Bây giờ bị nghi là người làm khuấy động gia đình yêm ấm của ngkhác.

Nhưng mình có lỗi ko ta khi chỉ tường thuật lại sự việc. Mà thú thật là mình cũng ko rõ chuyện gì làm cho sự việc xảy ra tới mức đó. Cũng khổ, 2 người cùng kể chuyện, mà cái hậu quả nặng thì cái người nhỏ lãnh trách nhiệm. Mà thú thật cái vụ này ko biết đổ lỗi sao nữa. 2 người cùng nói, kể suốt câu chuyện của 1 ngày. Cuối cùng, cái vấn đề quan trọng mà gây ra chiến tranh, ko biết là mình hay ngkia châm ngòi. Và cuối cùng, mình là người được lãnh cái cú đt hỏi tội.

Mà đó có fải là lỗi của mình ko? ừ, chắc là lỗi của mình. Vì mình đóng vai trò “châm lửa” mà. Khổ quá, có ai ngờ 1 người bình thường trầm mặc mà bây giờ nóng hơn lửa, giải quyết vấn đề bằng cả vũ lực. Và nước mắt đã rơi. Mình ân hận quá với lời nói của mình.

ừ, thì sao cũng đc, chuyện cũng xảy ra rồi. Ko ai có thể níu kéo cái đã qua. Thôi thì thôi, chuyện gì cũng đc. Mình sẵn sàng hứng chịu mọi tội lỗi mà mình có thể lãnh. Cũng ko sao, chỉ cần mọi người hạnh phúc, lại đc vui vẻ yêu thương nhau là tốt rồi. Cũng cái miệng hại cái thân thôi. Cho 1 bài học, lần sau thì chừa. Mỗi gia đình 1 hoàn cảnh, 1 cách yêu thương, mình ko thể áp dụng đại trà cái yêu thương của gia đình mình sang 1 hoàn cảnh khác.

Biết mình có lỗi. Ko biết làm sao nhận lỗi. Ko biết làm sao để sửa chữa lỗi lầm. Đúng là khó nghĩ, và khó xử quá. Ân hận vì những gì mình đã nói ra. Sự thật lúc nào cũng ko fải mang lại điều tốt. Sự thật có khi quá cay đắng, và ko fải ai ai cũng có thể chấp nhận sự thật 1 cách dễ dàng.

No comments:

Post a Comment