1 tuần mới bắt đầu, bắt đầu nhìn lại 1 tuần đã qua…
Sau đợt clinical là 1 tuần holiday. Ko gì sung sướng bằng. Nghỉ ngơi, nghỉ ngơi. Nhưng nghỉ ngơi với 3 bài assignments và trở lại với 2 cái quiz. Cũng ko tới nổi nào. So far, xong 1 cái assignment, trên đg làm típ 1 cái nữa. Cầu trời cho con đủ trí óc (ko lông bông) để hoàn thành cho xong 3 cái assignment này.
Mọi chuyện rắc rối, lộn xộn xảy ra trong tuần qua gần như giải quyết xong. Tính ra thì bây giờ tâm trạng mình có khá hơn 1 chút, nhưng vẫn còn nặng nề lắm. Giờ chỉ mong sao mọi việc sẽ tốt đẹp hơn thôi. Mọi người fải yêu thương nhau như lúc đầu kìa. Cái quí giá là tình thương, ko thể chỉ vì 1 ai đó mà làm rạn vỡ đc.
Sao mỗi lần đi clinical về là mỗi lần thấy mình già hơn nhỉ? Ko biết nữa. Nhưng cứ vào bệnh viện, nhìn thấy bệnh nhân, đủ độ tuổi, đủ các loại bệnh thì lại thấy chạnh lòng. Ừ đâu ai muốn mình fải vào bệnh viện. Nhưng cuộc sống đầy rẫy nguy hiểm như vầy thì ko muốn cũng ko đc. Nếu tai nạn thì đã đành, coi như số xui fận rủi đi. Nhưng tự mình đem lại cho mình cái xui rủi đó, đúng hơn là cái nguy hiểm đó, thì có đáng hay ko? Những người bị stroke là ví dụ trong đợt thực tập này. Đã biết sức khoẻ mình ko tốt, bác sĩ đã cho uống thuốc và dặn là tránh xa thuốc lá. Vậy mà vẫn tiếp tục ngày 1 gói, hỏi sao ko có biến chứng. Mà hỡi ôi, vô bệnh viện, lại tránh bác sĩ ordered đủ thứ, nào là tiêm thuốc, uống thuốc. Tại bệnh quá thì ngta fải trị vậy thôi. Nếu muốn mình ko bệnh, thì tốt nhất đừng có tự mình dẫn mình vào con đường nguy hiểm. Ai cũng nói “hàng trăm ng làm vậy, cũng sống khoẻ, có sao đâu”. Ứ cái đó là “hàng trăm” biết đâu mình là ng “hàng trăm lẻ 1”. Tốt nhất là tránh xa bia, rượu, thuốc lá, thuốc lắc, heroin, đua xe… Chỉ cần có phầm trăm nguy hiểm thì nhất định ko tham gia là đc.
Ừ, ngoài ra trong đợt clinical này. Cứ dập dìu nhìu bác sĩ, cứ thực tập trực tiếp chung với bác sĩ làm mình bị cái ước mơ cháy bỏng thui rụi mình. Cũng còn khoảng cách 5 năm học nữa mới tới đó. Cũng còn gần 10 năm để đi tiếp trên con đg đó, mà sao… Ừ, thấy nó cao xa quá. Rồi lại suy nghĩ tính toán cho tương lai. Mình sẽ fải tự lo cho bản thân để đi tiếp, 10 năm ko chỉ bươn trải cho bản thân. Mình còn ba mẹ fải lo. Mình có nên tiếp tục ước mơ ko nhỉ? Đó ko chỉ là ước mơ của riêng mình mà còn là hoài bão của ba mẹ. Ba nói “tuỳ con, nếu đến đây mà con thấy đủ thì ko cần fải đi tiếp”. Mẹ nói “ ráng học con à, dù tới đâu ba mẹ vẫn luôn ủng hộ”. Ừ, biết là ba mẹ nói vậy cho mình yên tâm. Nhưng mình ko thể bỏ lỡ ước mơ của mình. Còn nhiều cái chông gai để vượt qua lắm. Mà cái trc mắt là gánh nặng cơm-áo-gạo-tiền. Phải cố thôi, nếu mình đã chọn như vậy. Mình đã chọn thì mình fải làm đc. Chuyện nào đến sẽ đến, ko suy nghĩ bận tâm nhiều. Hãy để đầu óc thảnh thơi mà học hành.
Mấy hôm nay sao mình mơ hoài về ngđó. Ko biết có chuyện gì xảy ra ko nữa. Cũng lâu lắm rồi ko liên lạc. Vậy cũng tốt, ko còn vướng bận nữa. Thường thì mơ sẽ ko nhớ. Thậm chí ai trong giấc mơ cũng quên nốt. Vậy mà… chuyện gì xảy ra với mình vậy ta? Chắc là ko đc rồi. Mà đc hay ko, ko còn là vấn đề của mình nữa. Thôi, tuỳ vậy.

No comments:
Post a Comment