Đừng vội từ bỏ ước mơ của mình khi bạn chưa trải qua sóng gió, bởi khi vượt qua được những khó khăn ấy, giá trị bạn có được còn hơn cả những ước mơ ban đầu.

22 March, 2009

Entry for 22 March 2009




Tâm trạng ngay lúc này đúng là cười ra nước mắt.

Khốn khổ cho cái thân mình…

Đời mới bạc bẽo làm sao…

Có chuyện vui đó, vừa mới cười đó, thì ngay lập tức lại nghe thấy những điều mình ko nên nghe thấy.

Dù biết sự thật là phũ phàng, cay đắng lắm nhưng như vậy thì sao. Dù có tưởng tượng thì cũng ko thể nào hình dung được nó lại đến nông nổi thế…

Cả đêm trằn trọc, nói chuyện cho qua đi nổi buồn, nhưng cùng ng cùng tâm trạng và cảnh ngộ mới nghiệm ra rằng “đời là thế, phũ phàng là thế mới là thế gian”. Mà nói chi đến thế gian, chuyện ngay trong nhà - chỉ quanh quẩn chưa đầy 1 bàn tay mà còn rắc rối tới thế.

Thiết nghĩ nếu hoán đổi vị trí – ngta có suy nghĩ và rơi nước mắt như mình ko? Còn mình có nhẫn tâm đến vậy ko? Chưa bít nữa nhưng trước mắt vẫn là hiện tại – present – món quà quá lớn để có thể mở ra…

Có thật mọi thứ điều tàn nhẫn đến như vậy ko? Thấy thất vọng và mất niềm tin vào chính cái gọi là lòng tin mà mình đã xây nên - chỉ vừa mới sụp đổ trong vài tiếng thôi.

Tại sao con ngta lại có thể sống theo cái cách như vậy nhỉ? Tại sao ngta có thể gắn cho mình 1 bộ mặt quá hoàn hảo như vậy nhỉ?

Nhỏ hỏi: “méc ko bà?” – méc làm gì chứ nhỏ? Méc để fải thêm 1 ng phải bị sụp đổ về cái niềm tin đã đặt để trong cả hơn 30 năm trời sao? Mà ngđó nhỏ biết là ai ko? Là mẹ chị đó! Dù có nhẫn tâm, ngu ngốc hay khờ dại đến thế nào thì chị cũng ko muốn mẹ buồn đâu!

Thôi thì cứ để mọi việc cứ thế mà trôi qua. Dù lòng mình đã bị rạn nứt nhưng vẫn cố gắng. Dù mọi chuyện đã ko thể thay đổi sau vài tiếng trước - đến tận bây giờ hay về sau đi chăng nữa. Thì mình vẫn phải biết – dù trong đó là sự khinh khi, ghét bỏ và giả tạo đến đâu - lấy đó làm bài học và phải đối xử như chưa từng có gì xảy ra.

Nhưng thiết nghĩ ngta cũng biết rằng “bát nước đổ đi ko bao giờ hốt lại cho đầy” và lòng tin của mình cũng vậy. Mai sau, có ai đó trách rằng mình vô ơn, bạc nghĩa thì cũng đành chịu - nhưng khó mà làm khác hơn với cái sự ích kỉ nhỏ nhen của mỗi con người – dù đó là bản chất hay gì đi chăng nữa…

NHỚ NHÉ!

1 comment:

  1. \ (^0^) / thao dethuongMarch 22, 2009 at 10:53 PM

    đó là lòng "con" người ^^ đúng là cứ coi như chưa có j` xảy ra thì sẽ sống tốt hơn,hok bị dằn vặt m à ^^ lạc wan lên ku :P

    ReplyDelete